CHẠY TRỐN MỘT MỐI TÌNH VÀ CUỘC BÔN TẬP
Trên đường hành quân qua vùng núi Tuyên Hóa của tỉnh Quảng Bình, người lính dừng chân nghỉ nhờ nhà một thiếu phụ trẻ cô đơn có chồng đi làm xa. Trong đêm vắng, trước sự cám dỗ mãnh liệt của tình cảm và dục vọng, anh đã phải đấu tranh dữ dội với chính mình để giữ trọn tình nghĩa với vợ con. Cuối cùng anh lặng lẽ rời đi trong đêm, tiếp tục hành trình qua Đèo Ngang, mang theo niềm tự hào vì đã vượt qua một thử thách khó khăn của đời lính.
Vượt qua cái đèo dài năm sáu trăm mét gần thị trấn Tuyên Hóa trên con đường mòn cặp ven bờ một con sông nhỏ, mình đến một xóm nghèo lơ thơ mấy nóc nhà. Trời đang xẩm tối cần một chỗ nghỉ ngơi qua đêm. Đến trước một căn nhà nhỏ cách đường cái không xa mình lên tiếng. Tấm cửa liếp được đẩy sang bên, một thiếu phụ trẻ bước ra. Trên tay chị bế cháu bé khoảng trên một năm tuổi. Chị lặng lẽ đưa mắt nhìn từ đầu đến chân mình. Sau đó với giọng nói nằng nặng của miền núi Quảng Bình, chị hỏi: “Chào anh bộ đội, anh tìm ai hay cần gì?” mình trình bày lý do. Chị cười rất tươi: “Anh bộ đội miền Nam xin mời anh vào nhà”. Mình nhìn thấy khuôn mặt chị sáng bừng lên bởi hai núm đồng tiền trên đôi má ửng hồng. Mới thoáng qua đã làm mình một giây sững sờ.
Mình đổ vào xoong hai bát gạo đầy. Mình biết nhà chỉ có hai mẹ con và chưa dùng bữa chiều. Chị giúp nấu rồi hướng dẫn mình ra tắm rửa nơi con mương nước rất trong gần đấy.
Rảnh rang, mình chú ý quan sát căn nhà. Giống như mọi nhà của nông dân trong vùng, mái tranh vách lá, một gian hai chái, không rộng lắm nhưng tươm tất sạch sẽ. Gian giữa kê chiếc giường gỗ cũ cho hai người nằm, cạnh đấy chiếc chỏng tre. Một gian chái làm bếp, gian chái kia để bồ thóc và mọi thứ dụng cụ nghề nông. Chị ngồi bên bếp được che chắn kín đáo không để ánh lửa lọt ra ngoài. Lúc này mình mới nhìn kỹ chủ nhân căn nhà. Chị xấp xỉ tuổi ba mươi, dong dỏng cao đúng tạng người các cụ thường bảo “thắt đáy lưng ong”. Chị có khuôn mặt trái xoan đầy đặn với búi tóc khá to sau ót. Chỉ hiềm cặp mắt xếch long lanh đen láy. Mới sinh con đầu, bộ ngực chị nở nang, không mặc áo nịt nên nó nhún nhảy theo mỗi bước đi. Chị thường phải cho con bú nên chỉ cài một vài cúc áo hững hờ chiêu lệ.
Chuyện trò với nhau, mình rõ chị con nhà không khá giả nhưng đủ ăn, học nửa chừng cấp ba thôi học lấy chồng. Chồng chị trước đây đi bộ đội nên vắng nhà luôn. Xây dựng gia đình đến hơn con giáp mới sinh cháu gái đầu lòng. Anh phục viên được vài năm tách ra riêng, vốn con nhà nòi nghề thợ mộc, anh đi làm khi thôn trên xóm dưới, gần thì vài hôm, xa năm bảy ngày về nhà một lần. Có lúc phải sang huyện khác. Trường hợp này chị phải đợi mươi - mười lăm hôm, có khi cả tháng mới gặp lại chồng. Gần tuần nay anh đi Minh Hóa dựng nhà cho người ta, nhanh cũng phải mươi hôm nữa với về.
Mâm cơm dọn ra, mình nài nỉ mãi chị mới chịu cầm đũa. Chị hỏi mình chuyện vợ con. Thấy chị thật tình mình chả giấu điều gì. Chị nói: “Em nghe người ta hát câu: “Vinh dự cho em lấy được chồng. Chồng em bộ đội nên em phải nằm không một mình”. Chị cười ré lên. Hai núm đồng tiền trên má như được ấn sâu càng làm khuôn mặt chị thêm duyên dáng mặn mà. Quả là một người đàn bà đẹp. Có câu “Gái một con trông mòn con mắt” với chị không sai chút nào.
Chợt chị hỏi làm mình không ngờ: “Thường phải xa vợ anh có khát tình không?”. Câu hỏi làm mình bối rối chỉ biết gật đầu như một hành động vô thức. Sau tỉnh người mình bạo miệng hỏi lại: “Nếu chị thì sao?”
- Cánh đàn ông thế nào, bọn nữ chúng em cũng rứa. Đều là người như nhau. Các anh đi đây đi đó không xí o này cũng xọ nàng kia tránh sao cho khỏi. Như em quanh năm suốt tháng ru rú trong nhà hết trông con lại ngóng chồng. Ở cái xứ khỉ ho cò gáy này có gặp được anh chàng ra hồn nào mô mà có câu vui chuyện đùa cho vơi nỗi cô đơn. May sao hôm nay anh từ mô rơi vào nhà ni...
Nhìn hai mắt chị long lanh có vẻ man dại chăm chăm vào mình làm mình phát hoảng chột dạ. Để trấn tĩnh mình với tay lấy chiếc bát của chị để xới thêm cơm. Chị nắm tay mình dằn lấy: “ Em no rồi không ăn nữa mô”. Bàn tay mát lạnh của chị bóp chặt tay mình làm mình như chạm phải luồng điện muốn co rúm cả người. Vừa lúc cháu bé tỉnh giấc thấy vắng mẹ khóc ré lên. Chị bế con vào lòng mở banh áo cho con bú. Cây đèn dầu tù mù trong ống tre khoét lỗ tuy hắt ra ánh sáng lờ mờ vẫn làm nổi bật đôi bồng đào no tròn, đầy đặn, nõn nà của chị. Mình có cảm giác tự nó phát quang bừng sáng cả gian nhà. Cái áo lụa màu gụ chị mặc đã mở banh không còn chiếc cúc nào giữ lại, nó tụt dần để lộ bờ vai tròn lẳn trắng mịn. Mình vội nhắm mắt để trấn tĩnh chống lại tà tâm có cơ bùng dậy. Chị nói khẽ: “Kìa sao thế, ăn nữa đi anh”. Tiếng nói của chị lúc này dịu dàng êm ái. Mình mở mắt bắt gặp cái nhìn của chị có cái gì đó thiết tha triều mến pha chút lẳng lơ gợi mở. Cặp mắt long lanh đen láy hơi xếch của chị như bảo mình: “Sao anh lại ngượng, em chẳng ngượng nữa là ... đàn ông con trai gì mà nhút nhát thế”.
Mình loay hoay với cây chổi tìm một chỗ trên nền đất nơi gian chái chất đầy mọi thứ dụng cụ nghề nông làm nơi ngả lưng. Chị nhất quyết không cho bắt phải nằm trên chiếc chõng tre cách giường chị vừa đủ một lối đi. Thấy chị không mắc màn mình không tiện mắc. Chị bảo đây không có muỗi giăng màn nóng lắm. Chị nằm sát giường về phía mình nhường phần lớn chỗ cho con. Từ chiếc chõng tre chỉ một với tay là chạm phải người chị. Một mùi hương thoang thoảng không phải từ son phấn mà như từ những đóa hoa miền quê hòa quyện trong nắng đồng gió núi trộn lẫn khói bếp với nước bồ kết gội đầu nơi thân thể chị toát ra. Nó vuốt ve, mơn trớn mình. Nó lan tỏa toàn thân làm mình bủn rủn tay chân, nhịp tim loạn xạ, đầu óc lùng bùng. Mình cố tự kềm chế nhưng không vượt qua sức hấp dẫn mãnh liệt từ người đàn bà một con vẫn còn son trẻ đành ngoảnh mặt về phía chị. Chị nằm ngửa dáng thoải mái. Nửa người trên hoàn toàn khỏa thân. Mái tóc đen ánh mượt mà xõa phủ cả mặt gối chảy thòng ra khỏi mép giường. Từ cái lỗ được khoét to bằng chiếc li con trên thân ống tre, một vầng sáng của chiếc đèn dầu trùm lên rọi ngay bộ ngực chị. Đôi bồng đảo trắng hồng bềnh bồng nhấp nhô theo nhịp thở làm mình choáng váng.
Không một bức tranh vẽ người đàn bà khỏa thân dù đó là tuyệt tác của một danh họa tài ba nào có thể so sánh với hình ảnh của thiếu phụ xinh đẹp đang sung sức ngập tràn khát vọng dục tình trước mắt mình. Một hình hài không phải câu thành từ chất liệu sơn dầu hay bột màu, hoặc nắn bằng đất sét thạch cao... mà là con người thật bằng xương bằng thịt rất sống động trong cảnh tranh tối tranh sáng đang nằm đây bên cạnh mình cách một với tay. Nàng đang khao khát chờ đợi...
Cuộc chống đỡ với cơn giông tố bùng phát dữ dội trong người mình. Phải chi mình không vợ không con thì đã... Mình tập trung toàn bộ nghị lực nghĩ đến người vợ và hai đứa con yêu. Hình ảnh kẻ ở người đi khi mình vội vã chia tay chớp hiện ra trong trí óc. May mắn vài ba hôm nữa mình gặp lại gia đình. Nếu để xảy chân đêm nay liệu sau này có nhìn thẳng vào mắt vợ nói những lời yêu thương ngọt ngào. Không, mình không thể phản bội và giả dối.
Chỉ có điều này mới là vũ khí nhiệm mầu bảo vệ được mình trong tình huống thử thách gay go căng thẳng. Mọi thứ khác kể cả cái gọi là đạo đức hay gì gì sẽ không cản nổi lòng ham muốn và dục vọng con người. Hoàn cảnh này dù người tu hành sắp đạt thành chánh quả cũng phải bước khỏi tòa sen đến với nàng...!
Không thể do dự chần chừ mình chụp lấy ba lô bước ra ngoài. Chị bật dậy thảng thốt: “Anh đi đâu rứa, ở lại đây với em”. Chị đưa tay cản, mình lách sang bên. Bằng giọng nói ôn tồn pha chút trìu mến mình đổi cách xưng hô để chị an tâm: “Trời nóng quá, anh ra ngoài mắc võng nằm một chút cho mát. Tí nữa anh sẽ vào với em, đêm còn dài mà!”. Chị vừa buông chân xuống đất mình đã lọt ra ngoài cửa. Gây tiếng động cháu bé giật mình khóc. Chị quay lại dỗ con nói với theo: “Đừng bỏ em mà đi anh nhé!”.
Mình đã phạm lỗi nói dối không cách nào khác. Suy nghĩ vài giây mình lưỡng lự. Bỏ đi thì tội nghiệp cho người đàn bà đang cuồng si mối tình bất chợt. Ở lại, lương tri không cho phép mình đáp ứng theo khát vọng của nàng. Biết đâu giây phút qua đi chị lại tự chủ được mình. Chị vốn một phụ nữ nông dân ít nhiều có học, chân thật chất phác. Có thể sự việc diễn ra chỉ là thái độ hồn nhiên của người dân quê miền núi. Mình đã vội suy diễn đánh giá sai cũng nên.
Nằm trên chiếc võng vải mình gạt bỏ chuyện vừa qua tính toán từng đoạn đường sẽ đi ngày mai. Làm thế nào rút ngắn thời gian tối đa cho ngày gặp mặt lại vợ con. Mình hình dung khi vợ bất ngờ thấy mình xuất hiện. Nàng và các con sẽ vui sướng đến mức nào.
Gió từ con sông nhỏ và cánh đồng lúa đang thì con gái thổi vào mát rượi. Tàu lá chuối lay động lắc lư. Cảnh quê nửa đồng nửa núi về đêm thật êm ả thanh bình. Từ đầu hôm đến giờ không có tiếng máy bay của bọn cướp trời Mỹ. Bầu trời trong veo đầy sao nhấp nháy. Mọi chuyện vừa qua đi vào lãng quên. Mình lịm vào trong giấc mơ thật đẹp...
Vợ mình ngồi đó áp cạnh. Nàng chải tóc và nặn từng mụn trứng cá trên mặt mình. Nàng xoa bóp chân tay cho mình thư giãn sau chuyên đi xa. Bỗng mình cảm thấy cái giường đang nằm lắc lư bập bềnh như đi thuyền lướt sóng. Có cái gì đó đè lên ngực mình. Mình choàng tỉnh. Vợ mình vẫn bên cạnh. Nàng đang hôn tới tấp lên mặt, ghì chặt mình trong vòng tay...
Mình tỉnh ngủ hẳn nhận ra không phải vợ mà là... chị ấy. Mình vùng dậy nhưng đang trên võng không có chỗ tì, chị lại dùng sức nặng nửa thân đè ập mình xuống. Bộ ngực trần của chị áp sát như dính vào thân thể mình. Chị hôn hối hả lên môi mắt tai cổ má bất cứ chỗ nào trên người mình. Vừa thở hổn hển phả hơi nóng vào mặt làm mình muốn ngạt thở, chị nói ngắt quảng: “Sao anh không... không vào, để... để em chờ. Vào đi, vào với... với em đi Đêm không còn dài...
Mình còn chút khôn ngoan kịp nghĩ nếu dùng sức bứt bỏ chị ta lúc này trong khi dục tình đã lên đỉnh điểm với sự cuồng si của người đàn bà tràn trề sinh lực, sức mạnh của chị tăng gấp đôi gấp ba so lúc bình thường, giây phút điên dại chị có thể giết mình bằng bất cứ thứ gì có được. Hoặc bị phũ phàng chị sẽ hô hoán là mình cưỡng hiếp. Tình ngay lý gian làm sao minh oan?
Mình khẽ gỡ vòng tay của chị với giọng nhẹ nhàng:
- Em buông anh ra nếu không anh chết ngộp còn đâu vào với em. Anh xin lỗi, nghe anh nói đây: Cứ mỗi đêm trước khi đi ngủ anh thường phải ra ngoài trời ngồi tĩnh tâm nửa giờ để hấp thụ tinh khí vũ trụ. Làm thế tinh lực dồi dào, khí lực mạnh mẽ. Đến với em anh cần phải làm điều đó để cân bằng âm dương. Niềm hoan lạc hai đưa mình sẽ thoả mãn trọn vẹn. Ngoài này gió mát qua làm anh ngủ quên. Tha lỗi cho anh.
Chuyện bịa, nhưng đánh trúng tâm lý chị ấy tin. Vòng tay không buông lơi chứ chưa rời hẳn. Giọng nói chị rít qua kẽ răng: “Được, em tha tội, nếu chối bỏ em sẽ giết anh”. Dứt câu chị lại ôm ghì mình siết chặt Một trận mưa hôn tái diễn tuôn tràn... May thay! Cháu bé trong nhà tỉnh giấc không thấy mẹ khóc thét lên. Chị thủ thỉ vào tai mình: “Hôn em, hôn em đi anh, hôn em rồi em sẽ buông”. Cực chẳng đã mình phớt lên má chị một cái hôn chiếu lệ. Tiếng cháu bé càng thét to gọi mẹ. Chị buông mình đứng dậy vẫn không quên nhắc: “Vào ngay anh nhé ”. Mình đáp: “Anh cuộn võng sẽ vào ngay đây mà”.
Chờ chị lách mình qua liếp cửa, chỉ cần mấy giây mình khoác vội ba lô nhẹ nhàng nhưng khẩn trương biến nhanh ra khỏi cổng.
Mình chạy ra đường cái như ma đuổi, cứ lo lo chị phát hiện la toáng lên vu oan giá vạ thì khốn. Tới đường quay lại nghe ngóng thấy yên tĩnh, mình tiếp tục chạy thêm mấy trăm mét cách xa nhà chị mới thật yên tâm. Tựa người vào thân cây bên đường để lấy lại sức điều hòa nhịp thở, mình thấy thoát được vòng tay chị thật hú vía. Mình tự ví như Đường tăng thoát khỏi bạch cốt tinh.
Dù sao cũng tội nghiệp cho người phụ nữ đáng thương. Mình không vì thế mà khi dễ chị. Chắc lúc này chị không ngớt nguyền rủa mình, một tên đàn ông không có trái tim, một tên thái giám chết tiệt đần độn...Chiều hôm ấy tôi đến bến phà Ròn thuộc huyện Cảnh Dương trên quốc lộ 1. Vùng này nhà cửa vườn tược bỏ hoang. Dân chúng di tản sâu vào ven núi tránh máy bay Mỹ. Tối vào nghỉ trong ngôi trường nhỏ được xây dựng bằng gạch ven lộ.
Từ lúc Mỹ dùng không quân đánh phá miền Bắc, giai đoạn đầu Quảng Bình là một trọng điểm. Đoạn lộ từ bắc đèo ngang trở vào, đêm ngày không có một loại xe nào lưu thông kể cả xe thô sơ. Con đường vận chuyển vào Nam khi đã qua phà Bến Thủy đến ngã ba Đồng Lộc, người ta đi ngược lên phía Tây Hà Tĩnh - Quảng Bình theo đường Hồ Chí Minh vào chiến trường và ngược lại. Toàn bộ hệ thống cầu cống trên lộ đã bị bom Mỹ hủy diệt. Người ta nói không ngoa: Cái cống nhỏ vừa đủ một con chó chui giặc Mỹ không loại trừ. Cảnh vật lạnh tanh điêu tàn vắng vẻ. Phía Bắc ngôi trường tôi đang trú qua đêm, dãy đèo Ngang hùng vĩ chắn ngang: Phía đông là biển. Ngồi nghe sóng biển rì rầm tôi nhớ quê. Quê vợ ở Vinh, quê tôi Phan Thiết. Nơi nào cũng có biển hoặc không mấy xa biển. Ba mặt ngôi trường bao phủ rừng chồi. Phía Tây hướng tôi vừa đến đồng không mông quạnh, toàn cây hoang cỏ dại.
Ngôi trường trống không. Người ta chuyển bàn ghế vào vùng sâu cho những mái lá cất tạm để không gián đoạn việc học các em. Tội chọn một góc phòng thổi cơm ăn tối, chuẩn bị cơm vắt cho ngày mai.
Đêm xuống nhanh. Không một tiếng chó sủa gà kêu. Không một ánh đèn le lói. Trời tối như bưng. Thỉnh thoảng có cơn gió mạnh từ biển thổi vào rít qua mái ngói làm lay động nghiêng ngả mây cây dương liễu già rũ tóc trước sân trường.
Tôi ngồi bó gối cố xua đi nỗi ám ảnh câu chuyện đêm qua... “Người đàn bà trẻ trung thân hình cân đối tràn trề sinh lực... Cặp mắt hơi xếch đen láy long lanh… Chiếc áo mở banh, đôi bồng đảo no tròn, đầy đặn nõn nà… những cái hôn hối hả, câu nói ngắt quảng, hơi thở dồn dập... Bộ ngực trần lồ lộ như bức tượng bán thân của thần Vệ nữ…”.
Giá mà tôi không vượt qua cơn thử thách xảy chân vào hố tình hậu quả không biết thế nào. Có thể tôi như con ruồi dính cánh vào ly mật. Sẽ không có chuyện tôi ngồi đêm nay tại đây. Nỗi mừng gặp lại vợ con sẽ tan biến. Tôi trở thành nô lệ tội lỗi cho người đàn bà rực cháy lửa tình trong nỗi cô đơn! Không, tôi không hề nuối tiếc, trái lại tự hào như một chiến công.
Tôi ước mong có một đoàn người nào đó lúc này xuôi ra Bắc sẽ tháp tùng theo ngay. Tôi nóng lòng được sớm về nhà. Tôi ghét cái đêm tối bịt bùng vắng vẻ quạnh hiu. Nó buộc tôi ru rú ngồi nhẩm tính thời gian trên mặt kính đồng hồ đeo tay qua một chấm sáng nhỏ của chiếc đèn pin. Giá mà hôm nay ngày kéo dài, tôi sẽ đi để sớm được gặp mấy đứa con thơ và người vợ thân yêu. Tôi đang sung sức. Hơn một trăm cây số đường chứ xa gấp đôi gấp ba tôi chẳng ngại.
Có tiếng cười nói râm ran ngoài đường. Một toán người đi vào ngôi trường tôi đang trú. Đến gần nghe toàn giọng nữ. Trong tối nhìn ra loáng thoáng 6 bóng người. Họ đi thẳng vào căn phòng tôi đang ở. Một giọng nói trong trẻo cất lên: “Gian này kín gió các chị ạ, ta vào đây nghỉ đi”. Tôi rủa thầm “Lại gặp nữ quái. Đàn bà con gái đâu lắm thế? Đường tăng lại chạm bầy nhện quỷ...”.
Tôi co người trong tấm chăn dù. Ánh đèn pin lướt qua chỗ tôi tiếp theo tiếng kêu thất thanh: “Có người... người các chị ạ!” Cả nhóm xô lại: “Đâu? Ma hay quỷ nói mau không... tôi bắn”. Có tiếng nói khẽ: “Coi chừng biệt kích”. Tiếp theo là tiếng lên đạn đánh rốp của khẩu súng trường kèm theo mệnh lệnh: “Tản ra nhanh”. Những bóng người biến mất. Tôi thầm khen khá lắm, chẳng hổ tiếng nữ dân quân Quảng Bình từng bắt sống phi công Mỹ nhảy dù. Lại một tiếng hô đanh, sắc lạnh đầy uy lực: “Đứng dậy giơ tay lên”. Tôi nghĩ đừng dại dột chơi trò ú tim bỏ mạng không chừng với mấy cô du kích này. Tôi từ từ đứng dậy cố giả giọng nói khàn đục run run:
- Ậy đừng bắn, lão đây mà. Không phải quỷ chẳng phải ma, lại càng không biệt kích biệt kéo gì cả.
- Vậy ông là ai?
- Là người... chết mới sống lại.
- Nói nhảm, muốn ăn đạn phải không? Giơ tay lên.
Tôi từ từ giơ hai tay lại nói:
- Đã bảo đừng bắn, có bắn cũng không chết, vì tôi đã chết lúc chiều. Xuống âm phủ Diêm vương đuổi trở lên bảo chưa tới số. Tôi thưa lại vì đói mà chết. Có trở lại trần gian cũng chết vì đói thôi. Diêm vương phán cứ về chỗ cũ sẽ có chị em du kích đến giúp đỡ đừng lo gì. Thế là quỷ sứ dẫn lão lại đây ngồi chờ mấy cô từ tối đến giờ.
Có tiếng cười khúc khích. Lần này không phải một mà hai ba luồng ánh sáng đèn pin đồng loạt phủ trùm lên người tôi. Họ thẩy rõ tôi mặc quân phục mùa đông, bao súng ngắn bên thắt lưng, quân hàm trên ve áo, cái mũ cối bọc lưới gắn sao đặt bên cạnh. Họ cười ré lên: “Quỷ tha ma bắt anh đi bày đặt chọc bọn em”. Cả nhóm ào lại quây quanh. Bây giờ họ rõ mười mươi tôi là bộ đội thật không phải bọn xấu giả mạo cải trang. Thế là kẻ xô người đẩy đấm thùm thụp lên lưng tôi. Tôi biết nữ du kích Cảnh Dương săn máy bay Mỹ nổi tiếng, từng là pháo thủ bắn đại bác làm cháy tàu chiến Mỹ ngoài khơi, nhưng cũng nghịch ngợm tinh ranh đáo để. Anh chàng ngố nào lơ mơ sẽ bị các cô cho một chầu điêu đứng. Tôi thật tình nhát gái, lúc này phải tỏ kẻ liều chẳng kém, nhưng không đụng đến chéo áo các cô, chỉ dùng cái miệng đánh trả:
- Này vừa thôi nhé! Hễ một cú đấm lưng sẽ bị bắt đền đấy.
- Đền chi, đền Hùng hay đền Cuông? Muốn đền gì chúng em đền cho.
- Ừ một cái đấm bắt đền bằng một nụ hôn.
- Úy trời! Hôn một lúc cả 6 người à! Rứa đủ sức không?
- Trừ cô nào đã có chồng.
- Hẹn thế nào?
- Nước nhà Độc lập thống nhất rồi cho anh hôn mấy cũng được, thoải mái không hạn chế.
- Mấy cô quái lắm. Đến lúc ấy đi lấy chồng cả còn ai để tôi hôn?
- Em không lấy chồng. Đợi anh về hôn xong mới lấy - Một cô mạnh bạo lên tiếng.
Trong phòng tối om không nhìn rõ mặt cô vừa nói. Tiếng một cô khác hỏi:
- Thế mày lấy ai Thắm?
Cô có tên Thắm trả lời.
- Ai hôn được mình thì mình lấy.
Tôi xen vào:
- Anh đã có vợ rồi.
Mấy cô nhao nhao:
- Rứa à! Thế thì chả cho hôn.
Cả bọn cười phá lên. Tiếng cười trong trẻo vui vẻ của mấy cô gái trẻ làm xao động gian phòng học đã mốc meo đầy mạng nhện. Tôi cũng đỡ buồn và cô quạnh từ khi các cô đến đây.
Các cô quét dọn chỗ nghỉ, phân công trực. Tôi đề nghị được vào biên chế buổi gác đêm nay. Thuyết phục mấy vẫn không được chấp nhận. Tôi đành tựa lưng vào tường nóng ruột chờ sáng. Ánh trăng hạ tuần le lối qua khung cửa. Kim đồng hồ chỉ đúng 4 giờ. Tôi chia tay các cô.
Rạng sáng soi rõ mặt người tôi đã lên đến đỉnh đèo Ngang.



