Che đạn cho con lính ngụy
Qua những câu chuyện của Đại tá Khuất Duy Hoan, nguyên Phó tư lệnh Quân đoàn 3 (nay là Quân đoàn 34), hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ luôn ngời sáng với tinh thần quả cảm, tấm lòng nhân hậu và phẩm chất cao quý.
Trong lúc truy quét địch, Khuất Duy Hoan cùng đồng đội phát hiện một tên lính ngụy đang ẩn náu trong lùm cây. Khi bị phát hiện, người này tỏ vẻ sợ hãi, chắp tay lắp bắp: “Tôi xin các anh Quân giải phóng. Các anh bắt tôi cũng được, nhưng xin hãy tha cho con tôi được sống”. Lúc đó, mọi người mới nhìn vào chiếc giỏ mà người lính ngụy mang theo, trong đó có một đứa trẻ vẫn còn đỏ hỏn, được quấn trong bộ quần áo rằn ri. Anh ta kể: “Tôi là lính của Quân đoàn 2, cùng vợ rút chạy qua đây. Trên đường đi, vợ tôi chuyển dạ và sinh ra đứa bé. Sau khi sinh con thì vợ tôi cũng mất...”.
Bỗng có tiếng pháo nổ rung chuyển mặt đất, theo phản xạ, Khuất Duy Hoan cùng đồng đội nhanh chóng cúi thấp người, cùng nhau chụm lại để che cho đứa bé đang nằm trong giỏ. Sau đó, Trung đội trưởng Trung đội 3 Trần Xuân Luật lệnh cho một đồng chí trong đơn vị lấy một tờ giấy để viết bảo lãnh cho người lính ngụy, mục đích để anh ta có thể vào trong các ấp xin sữa và thức ăn cho đứa bé.
Cả Trung đội không ai bảo ai, đều tự tìm và lấy ra từ trong ba lô, túi áo những mẩu lương khô đưa cho người lính ngụy. Sau một hồi lục dưới đáy ba lô, chiến sĩ Khuất Duy Hoan tìm được tờ tiền 1 đồng và đưa cho người lính ngụy cùng lời dặn dò: “Anh cứ cầm lấy, biết đâu sau này lại có việc cần dùng”. Người lính ngụy bật khóc, sụp xuống cảm ơn rồi ôm đứa bé nhanh chóng đi khuất sau lùm cây...
Đại tá Khuất Duy Hoan chia sẻ, lúc đó, tuy trong thời khắc giao tranh ác liệt giữa ta và địch, ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh nhưng ông cùng đồng đội trong đơn vị đều có chung suy nghĩ đã làm được một việc nhân nghĩa.
Sau khi đất nước thống nhất, ông có về thị xã Ayun Pa tìm, hỏi thông tin về người lính ngụy và đứa bé năm xưa, nhưng đều bặt vô âm tín.



