Bài viết

Chế tạo quả lựu đạn đầu tiên

An Giang16/06/2026THPT Ngô Sĩ Liên - Đoàn phường Vĩnh Thông (THPT Ngô Sĩ Liên - Đoàn phường Vĩnh Thông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chế tạo quả lựu đạn đầu tiên

Trong những ngày đầu đầy gian khó của

cách mạng, khi điều kiện vật chất còn vô

cùng thiếu thốn, việc tự chế tạo vũ khí

trở thành nhiệm vụ cấp bách. Giữa hoàn

cảnh ấy, anh Ngô Gia Khảm – một người

thợ cơ khí giản dị – đã được giao nhiệm

vụ đầy nguy hiểm: chế tạo lựu đạn.

Nghe nhiệm vụ, anh không khỏi lo lắng. Anh tâm sự với đồng đội: “Trước nay sửa chữa súng đã là

khó, nhưng còn có thể tháo ra lắp vào mà học. Còn lựu đạn... chỉ cần sơ suất một chút là tan

xương nát thịt. Tôi có biết gì về thuốc nổ đâu!” Dẫu vậy, vì trách nhiệm với cách mạng, anh vẫn

kiên quyết nhận nhiệm vụ. Được tăng cường thêm đồng chí Nguyễn Ngọc Hiền – người từng

học kỹ nghệ và có chút hiểu biết về thuốc nổ – hai anh bắt tay vào xây dựng một “công binh

xưởng”. Gọi là xưởng cho oai, thực chất chỉ là một góc nhỏ chật hẹp. Tại đây, họ bắt đầu hành

trình đầy mạo hiểm: mày mò chế tạo thuốc nổ.

Không có công thức, không tài liệu, mọi thứ đều phải tự thử nghiệm. Suốt ngày, anh Hiền miệt

mài bên những hóa chất, lúc pha trộn, lúc nghiền nhỏ. Có khi anh đưa lên mũi ngửi rồi quay

sang hỏi: “Khảm, anh thử xem... đã ra mùi thuốc súng chưa?” Câu hỏi nửa đùa nửa thật ấy lại ẩn

chứa bao hiểm nguy rình rập.

Sau bao lần thử sai, cuối cùng họ cũng tìm ra

được cách chế thuốc nổ. Nhưng khó khăn

chưa dừng lại. Tiếp theo là việc làm vỏ lựu

đạn. Họ chưa từng cầm tận tay một quả lựu

đạn thật, chỉ nhìn thấy lính Nhật đeo bên

mình. May mắn thay, đội tự vệ Đình Bảng đã

thu được một quả lựu đạn mẫu mang về.

Quan sát kỹ, anh Hiền nhận xét: “Lựu đạn của họ làm trong nhà máy lớn, tinh vi lắm. Ta không

thể bắt chước hoàn toàn. Phải nghĩ ra kiểu phù hợp với búa tay, lò rèn của mình.” Thế là họ

sáng tạo ra một thiết kế riêng, đơn giản nhưng phù hợp với điều kiện thủ công.Khi mọi thứ

tưởng chừng đã hoàn thiện, họ lại gặp thêm vô vàn trở ngại: thiếu sắt tây, thiếu dây cháy chậm.

cháy chậm tự chế thì chỗ nhanh chỗ chậm, có khi cháy hàng phút vẫn chưa hết. Nhưng bằng sự

kiên trì, họ dần khắc phục từng khó khăn một.

Sau hai tháng ròng rã, quả lựu đạn đầu tiên cuối cùng cũng ra đời.

Nó có hình dáng thon gọn như quả đào, trên thân khắc nổi hai

chữ “VM” – viết tắt của Việt Minh – trông thật tự hào. Nhưng

chế tạo được chưa phải là xong, điều quan trọng là nó có nổ hay

không. Hai anh bàn bạc rất kỹ. Không thể thử gần xưởng vì dễ bị

lộ, họ quyết định chờ một ngày mưa giông, sấm chớp ầm ầm để

che giấu tiếng nổ. Địa điểm thử được chọn là một quán ngói

giữa cánh đồng ở Yên Mỹ. Khoảnh khắc quyết định đã đến. Quả

lựu đạn được ném ra. Hai người nín thở chờ đợi... “Một... hai... ba...

” Đúng 5 giây sau, một tiếng nổ vang dội “rầm!” xé toạc không

gian. Khói thuốc bốc lên khét lẹt.

Ngay lúc ấy, Ngô Gia Khảm và Nguyễn Ngọc Hiền bật dậy, ôm chầm lấy nhau. Niềm vui vỡ òa.

Bao ngày tháng gian nan, nguy hiểm cuối cùng đã được đền đáp. Quả lựu đạn đầu tiên không

chỉ là một thành quả kỹ thuật, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí tự lực và tinh

thần sáng tạo của những con người Việt Nam trong buổi đầu kháng chiến.

( Nguồn: báo nhân dân

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn