CHÊN LỆCH HỎA LỰC TRÊN BẦU TRỜI KHÁNH HÒA 1968
Ký ức nghẹt thở của người chiến sĩ đặc công nước thuộc Đội 1 Đặc công Hải quân. Cuộc thâm nhập đơn độc vào căn cứ quân sự liên hợp Cam Ranh vô cùng nghiêm ngặt để áp sát và đánh sập cây cầu chiến lược bằng khối thuốc nổ tự tạo.
Vào giai đoạn cao trào của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vịnh Cam Ranh (Khánh Hòa) được quân đội Mỹ xây dựng thành một căn cứ quân sự liên hợp khổng lồ và hiện đại bậc nhất Đông Nam Á, bao gồm cả sân bay chiến lược và cảng biển nước sâu. Đây là nơi tập kết, trung chuyển vũ khí, hậu cần và binh lính Mỹ phục vụ cho toàn bộ chiến trường miền Nam. Để bảo vệ căn cứ cốt tử này, địch thiết lập một hệ thống phòng thủ dày đặc gồm nhiều vòng rào kẽm gai dưới nước, radar quét tầm thấp, tàu tuần tra liên tục thả lựu đạn chống người nhái và hệ thống đèn pha quét sáng rực ban đêm.
Nhiệm vụ đánh phá huyết mạch giao thông và hậu cần tại đây là một bài toán vô cùng hóc búa đối với lực lượng Đặc công Hải quân ta. Bộ chỉ huy quyết định giao trọng trách cho Đội 1 Đặc công nước, trong đó chiến sĩ Lê Xuân Sà là một mắt xích chủ công. Mục tiêu được xác định là cây cầu chiến lược nối liền khu hậu cần với sân bay Cam Ranh – tuyến đường độc đạo vận chuyển khí tài quân sự của địch. Trận đánh yêu cầu độ chính xác tối cao, bí mật tuyệt đối và tinh thần cảm tử sẵn sàng hy sinh.
Bà Lê Xuân Sà kể lại, để tiếp cận được mục tiêu, ông cùng đồng đội phải bôi một lớp mỡ thối ngụy trang kín khắp cơ thể để vừa chống lạnh khi ngâm mình nhiều giờ dưới nước, vừa tránh sự phát hiện của cá mập và chó nghiệp vụ tuần tra dọc bờ biển. Giữa đêm tối mênh mông, người chiến sĩ đặc công chỉ mang theo một ống thở bằng tre nhỏ, từ từ thả mình xuống dòng nước lạnh ngắt, nhẹ nhàng đẩy khối thuốc nổ TNT nặng hàng chục kilôgam tiến vào lòng vịnh Cam Ranh.
Khó khăn lớn nhất là hệ thống đèn pha cực mạnh từ các tháp gác liên tục quét loang loáng trên mặt nước. Mỗi khi ánh đèn quét qua, ông Sà phải lặn sâu xuống đáy biển, nín thở chịu đựng sức ép dòng nước cho đến khi ánh sáng đi qua mới tiếp tục trồi lên thả trôi theo dòng hải lưu. Chưa kể, lính gác trên cầu liên tục ném những quả lựu đạn nổ chậm xuống nước theo định kỳ nhằm tiêu diệt người nhái. Sức ép từ những tiếng nổ ngầm dưới nước thỉnh thoảng lại dội vào lồng ngực đau nhói, khiến tai ông chảy máu, nhưng ý chí tiến công đã giúp người chiến sĩ vượt qua nỗi đau thể xác.
Sau hơn 4 giờ đồng hồ vật lộn với sóng gió và lưới phòng thủ của giặc, ông Lê Xuân Sà đã áp sát thành công vào chân cầu. Bằng những động tác kỹ thuật điêu luyện, ông bí mật gài chặt khối bộc phá định hướng vào trụ cầu chính, đấu nối hệ thống kíp nổ hẹn giờ rồi lặng lẽ lặn ngược dòng rút lui ra vùng an toàn. Đúng thời gian cài đặt, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên xé toạc màn đêm Cam Ranh, hất tung một đoạn cầu chiến lược xuống biển, làm tê liệt hoàn toàn tuyến vận chuyển khí tài của quân Mỹ tại căn cứ liên hợp suốt nhiều tuần liền.
Chiến công đánh sập cầu Cam Ranh năm 1968 là một minh chứng rực rỡ cho nghệ thuật tác chiến "lấy ít địch nhiều, lấy thô sơ thắng hiện đại" của lực lượng Đặc công nước Quân đội Nhân dân Việt Nam. Nó giáng một đòn mạnh mẽ vào uy tín phòng thủ bất khả xâm phạm của quân đội Mỹ ngay tại sào huyệt của chúng.
Trở về sau cuộc chiến với cơ thể mang nhiều vết thương do sức ép của đạn nổ ngầm dưới nước, ông Lê Xuân Sà tiếp tục công tác trong quân đội rồi nghỉ hưu với quân hàm tá tại quê nhà. Câu chuyện về những đêm một mình đối mặt với tử thần dưới lòng đại dương sâu thẳm của ông mãi là một huyền thoại đẹp, thắp sáng truyền thống anh hùng của lực lượng Đặc công Hải quân Việt Nam.



