Bài viết

Chén nước chè buổi sáng

Ninh Bình22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973. Trạm dừng chân dã chiến nằm giữa một khu rừng thưa. Sáng sớm. Sương còn đọng trên tán lá. Bà Trần Thị Kim Oanh đang nhóm bếp nhỏ để đun nước. Công việc bắt đầu từ rất sớm. Thương binh cần nước ấm. Người đi đường cần nghỉ chân. Một chiến sĩ trẻ tên Quân ngồi nép bên gốc cây gần đó. Áo còn ướt vì đêm qua mưa. Bà Oanh nhìn thấy. — “Không có chỗ nghỉ à?” — “Em ổn chị ạ.” Nhưng giọng nói khàn đi vì lạnh. Bà rót một chén nước chè nóng đưa sang. — “Uống đi cho ấm.” — “Chị để dành cho thương binh mà.” — “Ai cũng cần ấm cả.” Quân cầm chén nước. Hơi nóng bốc lên làm mờ đi gương mặt mệt mỏi. Chỉ một lúc sau. Sắc mặt anh đỡ tái. Anh khẽ nói: — “Ở đây lúc nào cũng có người lo cho người khác vậy sao chị?” Bà Oanh cười: — “Thời này, ai cũng phải tựa vào nhau mà đi tiếp.” Buổi sáng hôm ấy. Trạm nhỏ vẫn tiếp tục nhịp làm việc quen thuộc. Tiếng nước sôi. Tiếng bước chân. Tiếng gọi nhau trong rừng. Không ồn ào. Nhưng đều đặn. Nhiều năm sau. Quân trở lại gặp bà Oanh. Anh nói: — “Em không nhớ hết những ngày ở chiến trường.” — “Nhưng em nhớ chén nước chè buổi sáng hôm đó.” Bà Oanh chỉ cười. Một chén nước chè rất bình thường. Nhưng trong thời hoa lửa. Lại trở thành ký ức đủ ấm để người ta mang theo suốt đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn