Chén nước nghĩa tình bên dòng sông Thạch Hãn ghi nhớ
Chén nước nghĩa tình bên dòng Thạch Hãn
Mùa hè năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, cái nóng của nắng lửa hòa cùng sức nóng của bom đạn khiến không gian trở nên nghẹt thở. Ông Tám khi ấy là chiến sĩ bộ binh, đang lên cơn sốt rét run người giữa hầm hào đầy bùn đất. Nguồn nước tiếp tế bị cắt đứt, cổ họng ông khô cháy đến mức không thốt nên lời.
Người tiểu đội trưởng của ông, một chiến sĩ quê Thái Bình, đã chìa ra nắp bình tông còn sót lại chút nước cuối cùng – thứ quý giá hơn cả vàng lúc bấy giờ. "Uống đi Tám, cậu còn trẻ, phải sống để về cưới vợ cho mẹ vui," người anh ấy nói khẽ. Ông Tám uống chén nước mà nước mắt hòa lẫn vị phèn chát. Đêm đó, một quả pháo rót trúng hầm, người anh ấy hy sinh, còn ông may mắn sống sót nhờ được che chắn. Đến tận bây giờ, mỗi khi cầm chén nước trên tay, ông vẫn thấy bóng hình người đồng đội trong làn nước trong vắt


