CHÉN RƯỢU THUỐC DƯỚI MÁO LÁN CHIẾN KHU VÀ TÌNH ĐỒNG CHÍ ĐẠI NGÀN
* Giữa cái rét cắt da của mùa đông Việt Bắc năm 1947, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến lán báo cáo chiến sự trong tình trạng ướt sũng và nhiễm lạnh. * Bác Hồ đã dừng việc, tự tay rót chén rượu thuốc quý báu duy nhất của mình để trao cho người học trò xuất sắc uống sưởi ấm cơ thể. * Hành động tinh tế và tình yêu thương bao la của Lãnh tụ đã trở thành điểm tựa tinh thần vô giá cho Đại tướng suốt cuộc đời binh nghiệp.

Nội dung chi tiết:
Mùa đông năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tấn công quy mô lớn lên căn cứ địa Việt Bắc nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến của ta. Giữa muôn vàn hiểm nguy, Trung ương Đảng, Bác Hồ và Bộ Tổng chỉ huy phải liên tục di chuyển địa điểm để giữ bí mật. Cuộc sống nơi đại ngàn hoang vu lúc bấy giờ vô cùng thiếu thốn và khắc nghiệt. Cái rét của vùng cao như những mũi kim đâm thấu xương tủy, sương muối phủ trắng ngọn cây, và những cơn mưa phùn dai dẳng làm đường rừng trơn trượt, sũng nước.
Một buổi tối muộn, sau một ngày dài trực tiếp chỉ huy các mũi tiến công bẻ gãy gọng kìm của địch, Đại tướng Võ Nguyên Giáp lội bùn, băng qua một quãng đường rừng mịt mù tăm tối để đến lán của Bác báo cáo tình hình chiến sự. Lúc bước vào lán, bộ quần áo chiến sĩ trên người Đại tướng đã thấm đẫm sương đêm và nước mưa, đôi bàn tay lạnh ngắt, cơ thể run lên từng hồi theo bản năng vì nhiễm lạnh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong căn lán nứa đơn sơ, dưới ánh đèn dầu tù mù, Bác Hồ đang chăm chú bên tập tài liệu. Nghe tiếng động, Bác ngẩng đầu lên. Thấy người học trò xuất sắc, người Tổng tư lệnh của quân đội đang đứng chịu trận trước cái lạnh thấu xương, Bác không hỏi ngay vào công việc. Người lẳng lặng buông bút, đứng dậy đi về phía góc lán. Bác lấy ra một chiếc chai thủy tinh nhỏ. Đó là chai rượu thuốc quý do đồng bào chiến khu kính biếu để Bác xoa bóp mỗi khi đau lưng, nhức mỏi do vết thương cũ và thời tiết thay đổi.
Bác cẩn thận rót một chút rượu ra chiếc chén sành nhỏ, bước đến bên Đại tướng, đưa hai tay trao chén rượu và ân cần bảo: "Chú uống đi cho ấm người, rồi hẵng báo cáo công việc. Kháng chiến còn dài, phải giữ lấy sức".
Đại tướng Võ Nguyên Giáp xúc động nghẹn ngào. Trong giây phút ấy, khoảng cách giữa một vị Chủ tịch nước và một vị Đại tướng dường như không còn, chỉ còn lại tình thầy trò, tình đồng chí thiêng liêng như ruột thịt. Đại tướng biết Bác cũng đang rất mệt, sức khỏe Bác vốn yếu lại phải lo nghĩ trăm công nghìn việc, chai rượu thuốc ấy Bác cần hơn ai hết. Đại tướng ngập ngừng không muốn uống, nhưng nhìn vào ánh mắt ấm áp, tràn ngập tình yêu thương và sự kiên quyết của Bác, ông đã đón lấy và uống cạn.
Men rượu thuốc cay nồng sưởi ấm cơ thể đang run rẩy, nhưng chính tình cảm bao la, sự quan tâm tinh tế và vĩ đại của Bác Hồ đã thắp lên ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người chiến sĩ. Câu chuyện nhỏ giữa đại ngàn Việt Bắc năm ấy đã trở thành một kỷ niệm sâu sắc, một điểm tựa tinh thần vô giá theo Đại tướng Võ Nguyên Giáp suốt cuộc đời binh nghiệp, giúp ông chèo lái con thuyền quân sự Việt Nam vượt qua những khúc quanh ngặt nghèo nhất của lịch sử



