Chén Trà Nóng Trong Đêm Sương Mù Và Chiếc Áo Trấn Thủ Dành Cho Người Chị
Chén Trà Nóng Trong Đêm Sương Mù Và Chiếc Áo Trấn Thủ Dành Cho Người Chị
Trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950, hàng ngàn nữ dân công hỏa tuyến và cán bộ y tế đã không quản ngày đêm xông pha qua những đèo cao, vực sâu. Họ vừa cõng đạn, tải lương, vừa chăm sóc thương binh giữa cơn mưa bom bão đạn và cái lạnh thấu xương của núi rừng Đông Bắc.
Bà Nguyễn Thị Chanh — khi ấy là một nữ thanh niên xung phong kiêm cán bộ y tế dũng cảm — đã trực tiếp cõng hàng chục thương binh qua các dốc núi đá tai mèo nguy hiểm. Sau chiến dịch thắng lợi, bà vinh dự nằm trong đoàn cán bộ, dân công tiêu biểu được về ATK Định Hóa (Thái Nguyên) gặp Bác Hồ.
Đêm đó, núi rừng ATK chìm trong sương muối buốt giá. Trong chiếc lán nứa đơn sơ dưới chân núi, Bác Hồ ngồi chờ sẵn bên chiếc bếp lửa nhỏ đang đượm hồng. Khi thấy các nữ dân công bước vào, chân tay nhiều người còn chằng chịt vết trầy xước vì đá rừng, Bác mỉm cười hiền hậu, đứng dậy vẫy tay gọi mọi người quây quần lại quanh bếp lửa.
Bác tự tay rót từng chén trà gừng nóng hổi, nghi ngút khói đưa tận tay từng người rồi ôn tồn hỏi:
— Các cháu nữ đi dân công, tải thương trên mặt trận gian khổ lắm đúng không? Rừng thiêng nước độc, đêm lạnh thế này, đôi chân các cháu có bị tê buốt không?
Bà Nguyễn Thị Chanh hai tay nâng chén trà ấm từ tay Bác, xúc động trào nước mắt báo cáo: — Thưa Bác, ở chiến trường dẫu có lạnh và gian khổ, nhưng nghe tin chiến thắng và biết Bác ở chiến khu vẫn luôn dõi theo, anh chị em chúng cháu ai cũng thấy ấm lòng, không thấy mệt mỏi nữa ạ!
Bác Hồ nhìn đôi bàn tay gầy gò, chai sạn vì bưng rát võng thương binh của bà Chanh, ánh mắt Người tràn ngập sự thương xót. Bác nhẹ nhàng đứng dậy, lấy chiếc áo trấn thủ lót bông mỏng đang treo trên vách nứa, tự tay đắp lên đôi vai đang co ro vì lạnh của bà Chanh, rồi ân cần dặn dò:
— Phụ nữ nước ta kiên cường, dũng cảm lắm. Đánh giặc không chỉ có các chiến sĩ cầm súng ngoài mặt trận, mà nhờ có những đôi bàn tay, đôi chân không mỏi của các cháu dân công, y sĩ xông pha tải thương, tải đạn mà chiến dịch mới mau thắng lợi. Các cháu ra Bắc đợt này phải chú ý giữ gìn sức khỏe, bồi dưỡng cơ thể. Có sức khỏe thì mới tiếp tục gánh vác việc nước, việc nhà.
Bác còn dặn đồng chí cấp dưỡng chuẩn bị cho mỗi người một phần quà nhỏ gồm muối ăn và thuốc phòng sốt rét để mang về làm kỷ niệm.
Lời dặn dò ấm áp đắm thắm tình phụ tử cùng hơi ấm từ chiếc áo trấn thủ của Bác Hồ giữa đêm đông Việt Bắc năm ấy đã trở thành hành trang vô giá đối với bà Nguyễn Thị Chanh.
Nguồn sức mạnh tinh thần diệu kỳ ấy đã nâng đỡ bước chân bà đi qua trọn vẹn những năm tháng "thời hoa lửa", kiên trung cống hiến trọn đời cho sự nghiệp y tế và chăm sóc sức khỏe nhân dân.



