Chèo đò vượt sông Thạch Hãn
Câu chuyện về những du kích dũng cảm chở bộ đội, sinh viên trẻ tuổi qua "dòng sông máu" trong lửa đạn năm 1972.Kỷ vật và những bức thư tình.

Câu chuyện "Chèo đò vượt sông Thạch Hãn" gắn liền với 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị vào mùa hè năm 1972 – một trong những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Giáo dục Việt Nam +1
Vào thời điểm ấy, để tiếp viện cho các chiến sĩ đang chiến đấu trong Thành cổ Quảng Trị, bộ đội buộc phải vượt qua sông Thạch Hãn. Dòng sông tuy không quá rộng nhưng luôn bị máy bay và pháo binh đối phương bắn phá dữ dội. Mỗi chuyến đò sang sông đều phải đối mặt với bom đạn, nhiều khi vừa rời bến đã có thể bị phát hiện và tấn công.
Giáo dục Việt Nam +1
Giữa mưa bom bão đạn, nhiều người dân địa phương đã tình nguyện chèo đò đưa bộ đội vượt sông. Tiêu biểu là cụ Nguyễn Con và nữ du kích bà Thu, những người đã lặng lẽ chèo đò suốt nhiều đêm để đưa hàng nghìn lượt chiến sĩ, vũ khí và lương thực vào Thành cổ. Họ chèo đò trong bóng tối, bất chấp nguy hiểm, bởi biết rằng mỗi chuyến đò có thể quyết định sự sống còn của đồng đội nơi chiến trường.
Đoàn Thanh Niên +1
Rất nhiều chiến sĩ đã anh dũng hy sinh khi đang vượt sông hoặc chiến đấu tại Thành cổ. Máu của những người lính trẻ đã hòa vào dòng Thạch Hãn, khiến nơi đây trở thành biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và sự hy sinh vì độc lập dân tộc. Sau chiến tranh, khi trở lại dòng sông này, cựu chiến binh Lê Bá Dương đã xúc động sáng tác bài thơ "Lời người bên sông", mở đầu bằng những câu thơ nổi tiếng:
"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."
Đến hôm nay, câu chuyện chèo đò vượt sông Thạch Hãn vẫn được nhắc lại như biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần đoàn kết của quân dân Việt Nam. Dòng sông Thạch Hãn không chỉ là một địa danh lịch sử mà còn là nơi tưởng niệm hàng nghìn người con đã ngã xuống vì hòa bình và độc lập của Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


