“Chết thì thôi mà sống thì về, chưa lo chi anh!”
“Chết thì thôi mà sống thì về, chưa lo chi anh!”
“Chết thì thôi mà sống thì về, chưa lo chi anh!”
Câu chuyện được kể từ bà Lê Thị Long (sinh năm 1950), thường trú tại xóm Bục Trại, xã Vân Tụ, tỉnh Nghệ An.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt, bà Long tham gia lực lượng Thanh niên xung phong và làm nhiệm vụ đến năm 1975. Bà được phân công bảo vệ, sửa chữa tuyến đường sắt Thanh Hóa – Nghệ An, nơi thường xuyên bị máy bay địch ném bom phá hoại nhằm cắt đứt tuyến giao thông chi viện cho chiến trường miền Nam.
Trong những năm tháng ấy, bà và đồng đội phải sống và làm việc trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Ban ngày, trú ẩn trong hầm tránh bom; ban đêm lại lên mặt đất để vá đường, san lấp hố bom, bảo đảm tuyến đường sắt luôn được thông suốt. Làm việc giữa khói lửa chiến tranh, đồng đội còn chưa kịp nhìn rõ mặt nhau.
Một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất mà bà từng thực hiện là gác bom nổ chậm - những quả bom chưa phát nổ ngay sau khi rơi xuống. Nhiệm vụ của lực lượng gác bom là cảnh giới, bảo vệ hiện trường để bộ đội công binh xử lý, phá nổ an toàn, nhằm sớm khôi phục giao thông cho tàu xe lưu thông.
Có người từng hỏi bà khi làm nhiệm vụ nguy hiểm ấy:
“Em có sợ hy sinh không?”
Không một chút do dự, bà bình thản trả lời:
“Chết thì thôi mà sống thì về, chưa lo chi anh!”
Đó không chỉ là câu nói giản dị mà còn thể hiện tinh thần dũng cảm, lạc quan và sẵn sàng hy sinh của thế hệ thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh.
Trong một lần bom nổ gần vị trí làm nhiệm vụ, sức ép quá lớn đã khiến bà bị thủng màng nhĩ, mất khả năng nghe ở một bên tai. Dẫu mang thương tích chiến tranh, bà vẫn luôn coi đó là một phần ký ức của tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc.
Sau ngày đất nước hòa bình, ghi nhận những đóng góp của bà trong sự nghiệp kháng chiến bảo vệ Tổ quốc, Nhà nước đã dành cho bà chế độ trợ cấp, giúp bà có điều kiện ổn định cuộc sống khi về già.
Xin kính chúc bà và gia đình luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc - như một lời tri ân đối với những người đã từng cống hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



