CHỊ BÍCH – NỮ DÂN CÔNG GÁNH ĐẠN QUA ĐỒI TRẮNG
1. Ngọn đồi không bóng cây
Đồi Trắng là nơi bom cày đi xới lại, không còn lấy một gốc cây che thân. Con đường tiếp tế buộc phải đi qua đồi nếu muốn ra tiền tuyến. Chị Bích xung phong vào đội dân công, nhận gánh đạn nặng hơn khả năng của mình.
2. Những bước chân trần
Không giày, không dép, chị đi chân trần để đỡ gây tiếng động. Mỗi viên đạn nặng như mang thêm một phần sinh mạng của đồng đội phía trước.
3. Khi bom trút xuống
Máy bay tới bất ngờ. Chị Bích quăng quang gánh, ôm thùng đạn lăn xuống hố bom cũ. Đất đá phủ kín người, chị cắn răng nín thở, quyết không buông.
4. Vượt qua nỗi sợ
Đêm xuống, chị lại gánh đạn đi tiếp, vai rớm máu. Trong đầu chị chỉ có một ý nghĩ: “Đạn tới chậm, anh em sẽ chết.”
5. Ngọn đồi có tên
Sau chiến thắng, người ta gọi đồi Trắng là “đồi Bích”, để nhớ một người phụ nữ đã gánh cả tiền tuyến trên vai mình.



