Chỉ cần hòa bình, điều tiếng chẳng xá gì
Đêm giao thừa Tết Mậu Thân 1968 có lẽ là thời khắc chẳng thể nào quên trong ký ức của "cô gái trẻ" Đặng Thị Tuyết Mai.
3 chiếc ô tô mang đầy vũ khí, cùng 15 cán bộ, chiến sĩ Đội 5 Biệt động Sài Gòn thẳng tiến đánh về phía Dinh Độc Lập. Sau đó, 8 chiến sĩ đã hy sinh. Còn chồng bà Mai là ông Trần Văn Lai bị địch truy nã ráo riết trong 8 năm.

Trong khoảng thời gian đó, bà Mai vừa nuôi con vừa nuôi chồng ở căn nhà 720 Võ Di Nguy (nay là 752A Nguyễn Kiệm, phường 4, quận Phú Nhuận)
Gạt bỏ những niềm riêng của người phụ nữ, bà tiếp tục để "nỗi oan làm vợ bé" lan truyền khắp nơi.
Bà Mai kể:
"Có lần, tôi mua bình xăng để bán lại, một bà vợ viên cảnh sát sĩ quan đến giật và nói: 'Mày giật chồng người ta thì tao cũng giật được của mày'. Tôi lựa chọn cách nhẫn nhịn.
Người ta càng chửi rủa, tôi lại càng yên tâm, vì như vậy có nghĩa là mình đã diễn quá tốt để không bị nghi ngờ. Nếu bị phát hiện thì chỉ có con đường chết.
Chỉ cần còn được sống, còn có hy vọng đất nước thống nhất và hòa bình thì một chút điều tiếng cỏn con chẳng xá gì".
Anh Trần Vũ Bình, con trai thứ 3 của ông Trần Văn Lai và bà Đặng Thị Tuyết Mai, rơm rớm nước mắt, nói với Tuổi Trẻ:
"Nhiều lần, tôi cũng tức giận khi vô lớp bị đánh, miệt thị vì tụi bạn cho rằng tôi có mẹ làm 'vợ bé, giật chồng người'. Mỗi lần cự lại, mẹ chỉ lặng lẽ nói: 'Con làm vậy là chết, hãy cứ im lặng và chịu đựng thôi con'.
Sự hy sinh của mẹ vĩ đại lắm. Bà chấp nhận vừa là ba, là mẹ của chúng tôi. Một tay mẹ vừa nuôi anh em chúng tôi vừa nuôi ba, một người cộng sản trốn truy nã trong thời điểm ấy. Sự hy sinh của những người mẹ mới thật sự làm nên những người anh hùng.
Đến bây giờ, mẹ vẫn chịu nhiều dư chấn từ cuộc chiến tranh. Có những đêm, bà giật mình tỉnh dậy và cứ ngỡ như mình vẫn chưa thể bước qua thời khắc đó...".


