CHỈ CÒN BA MƯƠI MÉT
Sau nhiều giờ bí mật hành quân trong đêm, đơn vị của ông Nguyễn Văn Nhuận đã tiến rất gần đến mục tiêu.
Ông nhớ rất rõ thời khắc ấy.
Khoảng cách giữa những người lính của Đại đội 9 với tuyến tiền tiêu của đối phương chỉ còn khoảng ba mươi mét.
Ba mươi mét.
Một khoảng cách rất ngắn trong đời sống thường ngày.
Nhưng trên chiến trường, đó là ranh giới mong manh giữa bí mật và bị phát hiện, giữa chủ động và bị động, giữa sự sống và cái chết.
Theo phương án tác chiến đã được hiệp đồng trước đó, các đơn vị sẽ đồng loạt nổ súng vào đúng giờ quy định. Để chuẩn bị cho đợt tiến công, cán bộ, chiến sĩ phải âm thầm triển khai đội hình, đưa từng tổ chiến đấu vào vị trí đã được phân công.
Mọi động tác đều phải hết sức thận trọng.
Không được bật đèn.
Không được nói chuyện.
Không để phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Ông Nguyễn Văn Nhuận khi ấy là Trung đội trưởng Trung đội hỏa lực. Ông vừa quan sát địa hình, vừa theo dõi từng cử động của anh em trong trung đội. Là người chỉ huy, ông hiểu rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể làm ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch của đơn vị.
Trong màn đêm, mọi người lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ.
Có người chuẩn bị vị trí chiến đấu.
Có người kiểm tra lại vũ khí.
Có người sẵn sàng chờ mệnh lệnh.
Không ai nói với ai một lời.
Nhưng tất cả đều hiểu trận đánh quyết định đã ở ngay trước mắt.
Theo lời kể của ông, thời điểm ấy không ai nghĩ đến bản thân.
Điều mọi người quan tâm nhất là hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Bởi khi đã áp sát mục tiêu đến khoảng cách chỉ vài chục mét, cơ hội thành công phụ thuộc rất lớn vào yếu tố bí mật và bất ngờ.
Không khí trên chiến trường trở nên đặc quánh.
Đêm rừng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lá khô dưới chân.
Tiếng côn trùng.
Tiếng gió lùa qua tán cây.
Mọi âm thanh đều khiến người lính phải tập trung cao độ.
Ông kể rằng, trong những giây phút ấy, ai cũng nín thở chờ thời điểm xuất kích. Mệnh lệnh chưa ban ra, nhưng mọi người đều ở trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Ba mươi mét.
Khoảng cách ấy đủ để nhìn rõ những công sự phía trước.
Đủ để cảm nhận rằng đối phương chỉ ở ngay bên kia màn đêm.
Và cũng đủ để hiểu rằng, nếu bị phát hiện, đơn vị sẽ phải đối mặt với hỏa lực rất mạnh từ các tuyến phòng ngự đã được chuẩn bị sẵn.
Sau này nhớ lại, ông Nguyễn Văn Nhuận cho rằng đây là khoảng thời gian căng thẳng nhất trước trận đánh.
Không phải vì tiếng súng.
Không phải vì bom đạn.
Mà vì tất cả đều đang chờ đợi.
Chờ một mệnh lệnh.
Chờ thời khắc mở màn trận chiến.
Là người đã trải qua nhiều năm quân ngũ, ông hiểu rằng giữ được bình tĩnh trong những phút giây ấy quan trọng không kém lòng dũng cảm khi xung phong.
Chính sự bình tĩnh giúp người lính giữ vững đội hình.
Giữ vững kỷ luật.
Và giữ được niềm tin vào đồng đội đang sát cánh bên mình.
Nhưng chiến trường luôn chứa đựng những điều không thể lường trước.
Khi mọi công tác chuẩn bị gần như đã hoàn tất, một sự cố bất ngờ xảy ra.
Một tiếng động phát ra trong quá trình triển khai đội hình.
Tiếng động ấy không lớn.
Nhưng trong màn đêm tĩnh lặng, nó đủ để làm đối phương cảnh giác.
Chỉ trong khoảnh khắc, sự im lặng của núi rừng bị xé toạc.
Kế hoạch giữ bí mật không còn trọn vẹn.
Và trận đánh buộc phải bước sang một diễn biến hoàn toàn khác với dự kiến ban đầu.
Đó là thời khắc mở đầu cho cuộc chiến khốc liệt mà sau này, mỗi lần nhắc lại, ông Nguyễn Văn Nhuận vẫn không thể nào quên.



