Chỉ còn một lá phổi và câu chuyện 200cc máu
Khi sang Lào, quân ta đánh vào đến đâu thì địch chạy đến đó, giải phóng được thủ đô và các tỉnh của Lào thì quân địch lại chạy vào rừng. Cứ như vậy, chúng ta vừa đánh vừa đuổi.
Ngày 22/12/1977, ông Đạt cùng chín đồng chí đi trinh sát. Bất ngờ rơi vào vòng vây của địch, ông và các đồng đội vẫn giằng co quyết liệt mấy tiếng đồng hồ, may mắn không ai hy sinh nhưng ông Đạt bị thương nặng. Ông được một người lính Lào vác trên vai chạy vài cây số vào bản để trị thương.
“Tôi bị thương, mất nhiều máu nhưng nhóm máu của tôi là nhóm máu AB rất hiếm. Tưởng như tia hy vọng sống của tôi đã hết… Nhưng may mắn có cô y tá tên Hoa đã cứu tôi một mạng. Cô Hoa khi đó mới 17 tuổi, người gầy gò, ốm yếu cho tôi được 200cc máu. Nhờ đó, tôi đã qua cơn nguy kịch”, ông Đạt nhớ lại.
Sau đó, ông Đạt được đưa về Sài Gòn điều trị suốt 21 mới dậy được. Rồi ông tiếp tục được đưa đi điều trị thêm hai năm (từ 22/12/1977 đến 22/12/1979) thì ra viện, cũng là ngày ra quân. “Tôi bị bảy mảnh đạn trên người, phải cắt bỏ một lá phổi. Hiện tại, tôi chỉ còn một lá phổi…”, ông trầm ngâm.



