Chỉ còn một mục tiêu
Trận đánh đã kéo dài. Những người lính trong đơn vị Cù Chính Lan đều thấm mệt. Nhưng phía trước vẫn còn một mục tiêu phải hoàn thành. Cù Chính Lan nhìn về phía trước rồi quay lại với đồng đội. — Anh em cố gắng. Chúng ta chỉ còn một mục tiêu nữa thôi.

Trận đánh đã kéo dài.
Những người lính trong đơn vị Cù Chính Lan đều thấm mệt. Nhưng phía trước vẫn còn một mục tiêu phải hoàn thành.
Cù Chính Lan nhìn về phía trước rồi quay lại với đồng đội.
— Anh em cố gắng. Chúng ta chỉ còn một mục tiêu nữa thôi.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
— Anh còn chịu được không?
Lan bình tĩnh đáp:
— Còn anh em bên cạnh thì còn cố gắng được.
Đó là một câu nói giản dị.
Nhưng trong hoàn cảnh ấy, nó có sức động viên rất lớn.
Những người lính tiếp tục tập trung vào nhiệm vụ. Không ai nói về thành tích. Không ai nghĩ đến việc mình sẽ được ghi công.
Điều duy nhất họ nghĩ đến là hoàn thành nhiệm vụ chung và bảo vệ những người đang chiến đấu bên cạnh mình.
Cù Chính Lan đã bị thương nhiều lần. Theo tư liệu lịch sử, trong trận đồn Cô Tô, ông bị thương hai lần nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu; sau khi bị thương nặng lần thứ ba, ông vẫn động viên và chỉ huy đồng đội cho đến khi trận đánh kết thúc.
Một đồng đội nhìn anh:
— Anh Lan, anh cứ nghỉ đi.
Lan lắc đầu:
— Việc chung chưa xong thì chưa thể nghĩ đến nghỉ.
Rồi anh lại hướng sự chú ý về phía nhiệm vụ.
Trong những phút cuối cùng của trận đánh, mỗi người đều cố gắng làm tròn phần việc của mình.
Cuối cùng, nhiệm vụ hoàn thành.
Những người lính nhìn nhau.
Có người thở phào.
Có người lặng im vì quá xúc động.
Nhưng niềm vui chiến thắng không thể xóa đi nỗi đau khi họ nhận ra Cù Chính Lan đã hy sinh.
Ngày 29 tháng 12 năm 1951, người chiến sĩ quê Quỳnh Đôi đã hy sinh khi mới 20 tuổi. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
“Chỉ còn một mục tiêu” vì thế không chỉ nói về một nhiệm vụ trong trận đánh.
Nó còn gợi lên một phẩm chất đáng quý của người lính: khi đã nhận trách nhiệm, họ cố gắng hoàn thành đến cùng và luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên bản thân.
Nhìn lại câu chuyện ấy hôm nay, bài học vẫn rất giản dị:
Có mục tiêu thì phải kiên trì. Có khó khăn thì phải bình tĩnh. Và khi đi cùng đồng đội, không ai nên bỏ lại người bên cạnh.
Đó là một phần ý nghĩa khiến tên tuổi Cù Chính Lan được nhiều thế hệ nhớ đến.



