Chi đoàn 10A10 (15)
“THỜI HOA LỬA KHÔNG CHỈ LÀ NHỮNG NĂM THÁNG BOM ĐẠN – MÀ LÀ KHI TRÁI TIM CON NGƯỜI VÂȺ N BÙNG CHÁY VÌ TỔ QUÔȴ C, DÙ Ở BÂȴT KỲ THỜI ĐẠI NÀO"
1. SƠ LƯỢC TIỂU SỬ
-Ông Nguyễn Văn Bảy, tên khai sinh Nguyễn Văn Hoa, sinh
năm 1936. Qua đời lúc 21h ngày 22/9 ở tuổi 84 tại Bệnh
viện Quân Y 175, Bộ Quốc phòng.
-Ông sinh tại huyện Lai Vung, tỉnh Sa Đéc (nay là tỉnhĐồng Tháp).
-Ông được khen tặng: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân
dân,Huân chương Hồ Chí Minh,Huân chương Kháng chiến
hạng Nhất,Huân chương Kháng chiến hạng Nhì,Huân
chương Quân công hạng Bâ,Huân chương,Chiến công
hạng Nhất,Huân chương,Chiến công hạng Nhì,Huân
chương Chiến công hạng Ba,Huân chương Chiến sĩ giải
phóng hạng Nhất, Huy chương,Quân kỳ quyết
thắng,Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất
2. HÀNH TRÌNH “MỘT THỜI HOA LỬA"
Cuộc đời của Anh hùng Nguyễn Văn Bảy là minh chứng cho tinh thần tự do và lòng
yêu nước nồng nàn của thanh niên Nam Bộ. Ở tuổi 17, cái tuổi đẹp nhất của đời người,
thay vì chấp nhận sự sắp đặt của gia đình, ông đã chọn con đường dấn thân theo tiếng gọi
của non sông. Quyết định rời bỏ quê nhà để trở thành du kích, rồi tập kết ra Bắc năm
1954, đã đặt nền móng cho một hành trình huyền thoại của một người con ưu tú đất Lai
Vung, Đồng Tháp.
Một trong những điểm đáng khâm phục nhất ở ông chính là tinh thần học tập
không mệt mỏi. Từ một người chiến sĩ bộ binh có trình độ văn hóa chưa hết lớp 3, ông đã
thực hiện một cú nhảy vọt thần kỳ để trở thành phi công phản lực. Việc học cấp tốc từ lớp
4 lên lớp 10 tại Trường bổ túc văn hóa Lạng Sơn không chỉ đòi hỏi trí thông minh mà còn
là một ý chí sắt đá. Hình ảnh người chiến sĩ miệt mài bên trang sách để rồi sau đó làm chủ
những chiếc Mig-15, Mig-17 tối tân trên bầu trời Liên Xô là biểu tượng cho tinh thần
"không gì là không thể" của con người Việt Nam.
Khi Tổ quốc cần, Nguyễn Văn Bảy đã trở thành nỗi khiếp sợ của không quân địch
trên bầu trời miền Bắc. Với lối đánh mưu trí, dũng cảm và đậm chất hào sảng của
người miền Tây, ông đã lập nên những chiến công lẫy lừng, góp phần bảo vệ vùng trời
bình yên của đất nước. Danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân được trao
tặng năm 1967 khi ông mới là Thượng úy là sự khẳng định cho tài năng thiên bẩm và
sự hy sinh quên mình của vị Đại đội phó tài ba thuộc Trung đoàn 923.
Sau ngày đất nước thống nhất, trên cương vị Đại tá và giữ nhiều trọng trách như
Phó Tham mưu trưởng Không quân, ông vẫn luôn đau đáu với trách nhiệm xây dựng
quân đội. Đặc biệt, hình ảnh ông dùng trực thăng chở những cành đào Nhật Tân từ
miền Bắc vào tặng anh em chiến sĩ phía Nam vào dịp Tết năm 1986 là một câu chuyện
cảm động về tình đồng chí. Tai nạn máy bay năm ấy dù là một biến cố đau lòng, nhưng
nó lại càng tô đậm thêm hình ảnh một người chỉ huy luôn sống hết mình vì đời sống
tinh thần của đồng đội.
Có lẽ hiếm có vị Đại tá, vị Anh hùng nào lại có cuộc chuyển mình sau khi nghỉ hưu
giản dị như ông. Từ bỏ những ánh hào quang của một phi công huyền thoại, ông trở
về quê nhà Tân Dương, Lai Vung để sống cuộc đời của một người nông dân thực thụ.
Hình ảnh "ông Bảy lúa" chân lấm tay bùn, vui thú điền viên bên gia đình, hàng xóm đã
khắc họa một nhân cách cao thượng: cầm súng khi nước nhà cần và cầm cuốc khi hòa
bình lập lại. Ông sống giữa lòng dân, được nhân dân yêu mến không chỉ bởi quá khứ
hào hùng mà còn bởi lối sống khiêm nhường, đức độ.
3.BÌNH DỊ GIỮA THỜI BÌNH
4. Truyền lửa cho thế hệ trẻ
Anh hùng Nguyễn Văn Bảy truyền cho chúng ta ngọn lửa của tư duy sáng tạo và lòng
dũng cảm. Trên bầu trời, ông không rập khuôn theo giáo án quân sự của nước ngoài.
Bằng sự mưu trí, ông đã mang "lối đánh du kích" vào không trung, dùng chiếc Mig-17 cũ
kỹ để khắc chế những siêu phi cơ hiện đại nhất thế giới. Bài học từ những trận không
chiến của ông dạy cho thế hệ trẻ rằng: Trong bất kỳ cuộc cạnh tranh khốc liệt nào, dù là
trên thương trường hay trong khoa học, không phải lúc nào vũ khí hay công nghệ cũng
quyết định tất cả. Sự am hiểu bản thân, sự linh hoạt và lòng dũng cảm dám đương đầu
với những "gã khổng lồ" mới là chìa khóa để tạo nên sự khác biệt và giành thắng lợi.
Nguyễn Văn Bảy để lại một bài học về nhân cách sống: "Trọng nghĩa – Khinh tài".
Cuộc đời ông là một đồ thị hình cung tuyệt đẹp: Bắt đầu từ bùn đất quê hương, vút cao
lên chín tầng mây với những vinh quang chói lọi, và cuối cùng lại chọn hạ cánh xuống
chính mảnh vườn xưa để làm một lão nông tri điền. Sự giản dị của ông khi từ bỏ những
đặc quyền phố thị để về quê đào ao, thả cá, sống vui vầy cùng bà con lối xóm đã truyền
đi một thông điệp mạnh mẽ về lòng khiêm nhường. Ông dạy người trẻ cách "giữ đôi
chân chạm đất" ngay cả khi đang ở đỉnh cao danh vọng, và biết trân trọng những giá trị
cốt lõi của gia đình, nguồn cội.
Lòng yêu nước của ông là một tình cảm chân phương nhưng vô cùng quyết liệt. Yêu
nước với ông không phải là những khẩu hiệu xa rời, mà là quyết định bỏ trốn cuộc hôn
nhân định sẵn để đi theo tiếng gọi của độc lập năm 17 tuổi, là chuyến bay chở những
nhành đào Nhật Tân ấm áp nghĩa tình cho đồng đội phía Nam. Ông cho thấy rằng, lòng
yêu nước chân chính nằm ở việc hoàn thành tốt nhất sứ mệnh của mình trong từng giai
đoạn: Cầm súng khi có giặc và cầm cuốc khi hòa bình.
a người anh hùng phi
công huyền thoại đã ngừng đập ở tuổi 84. Ông ra đi trong niềm tiếc thương vô hạn của
gia đình, đồng đội và nhân dân, nhưng hành trình của ông không dừng lại ở đó. Sự ra đi
của ông chỉ là một "lần hạ cánh cuối cùng" sau một đời bay lượn trên bầu trời vinh quang
và cày xới trên những cánh đồng nghĩa tình. Nguyễn Văn Bảy đã để lại cho thế hệ trẻ một
di sản tinh thần bất tử: Đó là ngọn lửa của ý chí tự học, lòng dũng cảm vô song và một
nhân cách sống giản dị đến cao quý. Dù cánh chim phượng hoàng của đất sen hồng đã
bay về cõi vĩnh hằng, nhưng hình ảnh một "Đại tá chân đất" vẫn mãi là biểu tượng soi
sáng cho khát vọng cống hiến và bản lĩnh của con người Việt Nam trong lòng hậu thế.



