Mẹ Việt Nam Anh hùng

CHI ĐOÀN 10A8 (16)

Ông Đỗ Văn Bình từng là đại đội trưởng bộ binh tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Trung. Trong nhiều trận chiến ác liệt, ông luôn cùng đồng đội giữ vững trận địa và bảo vệ tuyến đường tiếp tế quan trọng.

Đồng Nai01/05/2026CHI ĐOÀN 10A8 (THPT NGUYỄN HỮU CẢNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một khu vực rừng núi ở Quảng Trị, đơn vị của ông Bình nhận nhiệm vụ giữ chốt bảo vệ tuyến vận chuyển lương thực ra tiền tuyến. Khu vực này thường xuyên bị bom đạn đánh phá dữ dội. Ban ngày, máy bay quần thảo trên bầu trời; ban đêm, cả đơn vị tranh thủ củng cố chiến hào và chăm sóc thương binh. Một đêm mưa lớn, khi mọi người đang nghỉ tạm trong hầm trú ẩn, tiếng còi báo động vang lên. Địch bắt đầu pháo kích dữ dội vào khu vực đóng quân. Đất đá rung chuyển liên hồi, nhiều đoạn chiến hào bị sạt lở. Ông Bình lập tức chạy khắp các vị trí để kiểm tra tình hình và động viên đồng đội giữ vững tinh thần. Trong lúc chiến đấu, một tổ liên lạc bị mắc kẹt gần khu vực nguy hiểm. Không ngại bom đạn, ông Bình cùng vài chiến sĩ lao ra hỗ trợ đưa đồng đội trở về an toàn. Mưa lớn hòa cùng khói bom khiến cả khu rừng mờ đặc. Dù rất nguy hiểm, ông vẫn liên tục chỉ huy đơn vị giữ vững trận địa suốt nhiều giờ liền. Đến gần sáng, trận pháo kích mới dần kết thúc. Tuy chiến hào bị hư hỏng nặng nhưng đơn vị vẫn bảo vệ được tuyến đường tiếp tế. Ông Bình kể rằng điều giúp mọi người vượt qua đêm hôm ấy chính là tinh thần đoàn kết và ý chí không lùi bước của người lính. Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại trận chiến trong cơn mưa bom năm ấy, ông vẫn xúc động về những đồng đội đã cùng mình chiến đấu vì hòa bình và độc lập của đất nước trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn