chi đoàn 11a1 (1)
Dưới chân rặng núi Trường Sơn hùng vĩ, bên dòng sông Thạch Hãn lịch sử, có một ngôi nhà mái ngói rêu phong. Đó là nơi ở của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cúc. Mẹ năm nay đã bước sang tuổi chín mươi lăm. Đôi mắt mẹ đã mờ đục theo thời gian. Làn da mẹ nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ. Nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh gian khổ thì chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí mẹ.
Kháng chiến chống Mỹ cứu nước bùng nổ, quê hương mẹ trở thành vùng đất lửa. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, lần lượt năm người con trai của mẹ xin lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn đưa các con ra mặt trận, mẹ không khóc. Mẹ tự tay may từng chiếc ba lô, gói từng nắm cơm nắm. Mẹ ôm chặt các con và dặn: "Đi chiến đấu bảo vệ quê hương, khi nào đất nước hòa bình thì về với mẹ".Năm tháng qua đi, ngôi nhà của mẹ trở thành trạm giao liên bí mật. Mẹ đào hầm nuôi giấu cán bộ ngay dưới gầm giường. Ban ngày mẹ đi cấy thuê, nghe ngóng tình hình địch. Đêm về, mẹ lại chong đèn vá áo cho bộ đội, tiếp tế lương thực cho du kích. Nhiều lần địch vào nhà lục soát, gí súng vào đầu dọa giết, nhưng mẹ vẫn kiên cường bảo vệ bí mật đến cùng.Chiến tranh vô cùng tàn khốc. Những lá thư từ chiến trường thưa thớt dần. Rồi điều gì đến cũng phải đến. Một ngày mùa đông lạnh giá, giấy báo tử của người con cả gửi về. Mẹ chết lặng bên bục cửa. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, những năm sau đó, mẹ liên tiếp nhận thêm bốn giấy báo tử nữa. Năm người con trai máu mủ của mẹ đã vĩnh viễn nằm lại tại các chiến trường miền Nam. Người con út hy sinh ngay trước ngày giải phóng chỉ một tuần ngày đất nước hoàn toàn độc lập, khắp nơi rộn rã tiếng cười, tiếng pháo chào mừng. Nhưng trong căn nhà nhỏ của mẹ chỉ có sự tĩnh lặng đến nghẹn lòng. Mẹ ngồi thẫn thờ trước bàn thờ nghi ngút khói hương. Trên đó là di ảnh của chồng và năm người con trai. Mẹ đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho nền độc lập, tự do của dân tộc.Hòa bình lập lại, mẹ Cúc được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Mẹ Việt Nam Anh hùng. Những năm tháng cuối đời, mẹ nhận được sự chăm sóc, phụng dưỡng tận tình của chính quyền địa phương và các bạn trẻ. Dù chịu đựng tổn thất to lớn, mẹ vẫn luôn giữ nụ cười đôn hậu, bao dung. Câu chuyện cuộc đời mẹ là một tượng đài bất tử về lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.


