Chi Đoàn 11a10 (4)
Bà Lê Thị Hồng tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới mười tám tuổi. Công việc chính của bà là san lấp hố bom, dẫn đường và vận chuyển lương thực trên tuyến đường Trường Sơn. Những năm tháng sống giữa rừng sâu và bom đạn đã để lại trong bà nhiều ký ức không thể nào quên.
Năm 1973, chiến trường Trường Sơn bước vào mùa mưa lớn. Đường đất lầy lội, xe vận tải thường xuyên bị sa lầy giữa những hố bom chằng chịt. Đội thanh niên xung phong của bà Hồng được giao nhiệm vụ giữ cho tuyến đường luôn thông suốt để đoàn xe chở hàng ra mặt trận kịp thời. Một đêm nọ, sau nhiều giờ san đường dưới mưa, cả đội dựng võng nghỉ tạm bên cánh rừng già. Ai cũng mệt rã rời. Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng mưa rơi khiến khu rừng càng thêm lạnh lẽo. Bất chợt, tiếng máy bay vang lên từ phía xa. Cả đội lập tức tắt đèn, nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu trút xuống dữ dội. Đất đá rung chuyển, cây rừng đổ ngã khắp nơi. Sau trận bom, bà Hồng cùng đồng đội chạy đi kiểm tra từng người. Một người bạn thân của bà tên Nguyễn Văn Phúc đã bị thương ở chân do mảnh bom văng trúng. Dù đau đớn, anh vẫn cố cười và nói:
“Đường chưa thông thì xe chưa qua được đâu.” Nghe vậy, cả đội lại tiếp tục làm việc suốt đêm. Họ dùng cuốc xẻng san đất, kéo cây chắn đường sang một bên để mở lối cho đoàn xe. Đến gần sáng, từng chiếc xe vận tải cuối cùng cũng vượt qua an toàn. Khi đoàn xe đi khuất trong màn sương sớm, mọi người mới ngồi xuống nghỉ. Tiếng chiếc võng đung đưa giữa rừng đêm hôm ấy vẫn luôn in sâu trong ký ức bà Hồng. Với bà, đó là âm thanh của tuổi trẻ, của tình đồng đội và của những con người đã sống hết mình vì đất nước trong thời hoa lửa.



