CHI ĐOÀN 11A2 (7)
Bà Nguyễn Thị Mai tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới mười bảy tuổi. Công việc của bà là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải và hỗ trợ cứu thương trên tuyến đường Trường Sơn. Những năm tháng tuổi trẻ sống giữa bom đạn đã để lại trong bà nhiều ký ức sâu sắc về tình đồng đội và lòng yêu nước.
Năm 1972, tuyến đường Trường Sơn liên tục bị máy bay địch đánh phá. Đất đá sạt lở, hố bom chằng chịt khiến việc vận chuyển hàng hóa ra chiến trường gặp rất nhiều khó khăn. Một chiều cuối năm, đơn vị của bà Mai nhận nhiệm vụ khẩn cấp sửa đường để đoàn xe chở lương thực có thể đi qua trước khi trời sáng. Dù ai cũng đã làm việc suốt cả ngày, không một người nào chần chừ. Dưới ánh trăng mờ, những cô gái thanh niên xung phong mặc áo xanh nhanh chóng dùng cuốc xẻng san đất, lấp hố bom và kéo từng tảng đá lớn sang bên đường. Tiếng cuốc chạm đất vang lên đều đặn giữa núi rừng yên tĩnh. Đang làm việc, bất ngờ còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện và bắt đầu ném bom xuống khu vực gần đó. Khói bụi phủ kín cả con đường. Sau trận bom, bà Mai phát hiện một đồng đội tên Hoàng Lan bị thương ở tay. Dù đau, chị Lan vẫn cố gắng tiếp tục làm việc vì đoàn xe đang đến gần. Bà Mai nhớ mãi câu nói của người bạn:
“Đường còn tắc thì mình chưa thể nghỉ.” Nghe vậy, cả đội càng quyết tâm hơn. Mọi người cùng nhau làm việc xuyên đêm. Đến gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi đoàn xe vận tải nối đuôi nhau vượt qua an toàn, những cô gái áo xanh ngồi tựa bên vệ đường, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm vui. Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại thời tuổi trẻ ấy, bà Mai vẫn xúc động khi nghĩ về màu áo xanh thanh niên xung phong giữa khói lửa chiến tranh — màu áo của lòng dũng cảm, của tinh thần hy sinh và của một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ quốc.



