Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

CHI ĐOÀN 11A5

Bà Lý Thị Năm là một trong những người từng chứng kiến giai đoạn khó khăn của nạn đói năm 1945 ở miền Bắc Việt Nam. Những ký ức về cảnh làng quê tiêu điều, thiếu ăn và tình người trong hoạn nạn vẫn còn in sâu trong tâm trí bà dù đã nhiều năm trôi qua.

Đồng Nai30/04/2026CHI ĐOÀN 11A5 (THPT NGUYỄN HỮU CẢNH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1945, làng quê của bà Năm rơi vào cảnh đói khát nghiêm trọng. Ruộng đồng mất mùa, lương thực cạn kiệt, nhiều gia đình phải ăn rau dại và củ chuối để sống qua ngày. Khi ấy, bà Năm mới mười bảy tuổi. Mỗi sáng, bà cùng mẹ đi khắp cánh đồng tìm từng củ khoai sót lại sau vụ thu hoạch. Có ngày đi từ sáng đến chiều cũng không kiếm được gì. Bà kể rằng trong làng lúc ấy rất vắng lặng. Nhiều ngôi nhà đóng kín cửa vì người dân đã kiệt sức sau nhiều ngày thiếu ăn. Trẻ con gầy gò, người lớn ai cũng xanh xao vì đói. Một đêm mưa lạnh, mẹ bà mang về một nắm gạo nhỏ được hàng xóm chia cho. Dù cả nhà đều đói lả, mẹ bà vẫn nấu cháo thật loãng để san sẻ cho một gia đình bên cạnh còn khó khăn hơn. Bà Năm nhớ mãi lời mẹ nói:
“Còn chia được cho nhau thì còn hy vọng sống.” Những ngày sau đó, dân làng bắt đầu cùng nhau giúp đỡ người yếu hơn. Người có ít khoai chia ít khoai, người có nắm cám cũng mang sang san sẻ. Đến khi nạn đói dần qua đi, nhiều người trong làng đã không còn nữa. Nhưng với bà Năm, điều bà nhớ nhất không chỉ là cái đói mà còn là tình thương giữa con người với con người trong những ngày đen tối ấy. Mỗi lần kể lại câu chuyện năm 1945, bà luôn xúc động khi nhắc đến nắm gạo nhỏ trong đêm mưa — nắm gạo đã giúp bà hiểu rằng lòng nhân ái có thể thắp lên hy vọng ngay cả trong những thời khắc khó khăn nhất của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn