CHI ĐOÀN 11A6
Ông Lê Quang Vinh từng là chiến sĩ bộ binh hoạt động tại tuyến đường Trường Sơn. Những năm tháng sống và chiến đấu giữa núi rừng bom đạn đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc về tình đồng đội và tinh thần kiên cường của người lính.
Năm 1971, đơn vị của ông Vinh đóng quân trên một ngọn đồi gần tuyến vận tải chiến lược. Ban ngày mọi người đào hầm, củng cố trận địa; ban đêm thay phiên nhau canh gác để bảo vệ đơn vị.
Một đêm cuối đông, trời lạnh buốt và sương phủ kín cả cánh rừng. Ông Vinh nhận nhiệm vụ gác từ nửa đêm đến gần sáng cùng một đồng đội tên Trần Đức Hải.
Trong màn đêm yên tĩnh, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua rừng cây và tiếng bước chân tuần tra chậm rãi. Dù rất mệt sau nhiều ngày hành quân liên tục, cả hai vẫn cố giữ tỉnh táo vì khu vực này thường xuyên bị địch tập kích bất ngờ.
Khoảng gần hai giờ sáng, từ phía xa vang lên tiếng động lạ. Ông Vinh lập tức báo động cho đơn vị. Mọi người nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Sau một hồi căng thẳng, đơn vị xác định đó chỉ là tiếng động do thú rừng gây ra. Dù vậy, không ai chủ quan vì chiến tranh luôn tiềm ẩn nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Khi trời gần sáng, ông Hải lấy trong túi áo ra một mẩu lương khô nhỏ rồi chia đôi cho ông Vinh. Hai người vừa ăn vừa nhìn ánh bình minh dần hiện lên phía sau cánh rừng.
Ông Vinh kể rằng khoảnh khắc ấy khiến ông nhớ mãi. Giữa chiến tranh gian khổ, chỉ một mẩu lương khô sẻ chia cũng đủ làm ấm lòng người lính trẻ.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần nhớ lại đêm gác trên đồi cao năm ấy, ông vẫn xúc động về tình đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ đã sống hết mình vì đất nước trong thời hoa lửa.



