Chi đoàn 12A4

BÀI VIẾT ĐỀ ÁN
" Những câu chuyện thời hoa lửa" - PHƯỜNG LONG HƯNG
Con ơi, hãy tha lỗi cho mẹ nhé!
Đoàn viên: Bùi Thị Tú Anh
Chi đoàn: Trường THCS Long Bình Tân
Người mẹ anh hùng Lê Thị Nghê – sự hy sinh vượt lên nỗi đau riêng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về con người trong thời khói lửa vẫn còn nguyên giá trị, bởi đó không chỉ là lịch sử, mà còn là bài học sâu sắc về lòng nhân ái, sự hy sinh và trách nhiệm đối với cộng đồng. Trong số những con người bình dị mà phi thường ấy, người mẹ anh hùng Lê Thị Nghê ở Quảng Nam là một biểu tượng khiến nhiều thế hệ không thể quên.
Sau chiến dịch Mậu Thân năm 1968, Mỹ tăng cường đánh phá ác liệt những vùng rừng núi và trung du các tỉnh Trung Trung bộ. Thượng nguồn sông Thu Bồn, tỉnh Quảng Nam lúc đó là “chiếc nôi cách mạng”, cũng là tâm điểm mà Mỹ thường xuyên tìm đến càn quét và tiêu diệt.
Lúc này ngoài số dân tự sơ tán, còn hơn 200 người thôn Trà Linh (Quế Tân) được cán bộ và du kích xã đưa vào núi Hòn Kẽm trú ẩn. Bấy giờ thôn Trà Linh “vườn không nhà trống” nên lính Mỹ tha hồ đốt sạch, phá sạch. Trâu bò cùng vật nuôi bị bắn chết ngổn ngang, làng quê lúc này điêu tàn trong khói lửa.
Trong hang người đông như thế, trẻ con nhiều nhưng không có cháu nào dưới 3 tuổi nên đám trẻ cũng biết sợ, không dám khóc mặc dù rất đói. Bà Năm Nghê thời đó 32 tuổi, bế theo hai con nhỏ - cháu gái lớn Lê Thị Liên, 4 tuổi và cháu trai Lê Tân, 3 tháng tuổi.
Nhưng khổ nhất là cháu Tân đói sữa, ngày đêm cứ khóc thét, dỗ hoài không nín. Bà cũng như hàng trăm người trong hang sợ Mỹ nghe tiếng khóc phát hiện nơi trú ẩn của mọi người và giết hết. Có người động viên Năm Nghê: “Chị nên hi sinh đứa con để bảo toàn tính mạng dân trong lúc này!”. Nghe vậy bà bàng hoàng lắm, rồi ai cũng thay phiên ôm ấp cháu, nhưng nó cứ khóc nhiều hơn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Súng vẫn nổ, mọi người ngồi trong hang cứ nghĩ lính biệt kích Mỹ đang đến gần hang rồi. Đêm đó bà Năm hôn đứa con đang khóc: “Mẹ không bao giờ bỏ con, nhưng vì để cứu dân làng, con phải ra đi...”. Sau khi cháu tắt thở, bà cởi chiếc áo trong người đùm con lại. Bà bế thi thể của con, bò lên khỏi miệng hang về hướng tây 100m mặc cho mưa rơi, mặc cho đạn pháo bắn rền vang, bà dùng hai tay móc đất ướt lạnh để an táng con mình.
Sau khi khỏa đất xong, bà chạy về hang tối mò đến bé Liên, ôm con vào lòng, cắn răng nức nở. Mọi người vây quanh im lặng chia buồn cùng mẹ con bà. Bây giờ thì Mỹ không thể phát hiện tiếng khóc của cháu Tân nữa.
Nỗi đau mãi mãi không bao giờ nguôi
Bây giờ con trai của bà Năm đã ra đi gần 40 năm và 33 năm đất nước thanh bình. Vì ám ảnh triền miên, nhiều năm qua tâm trí bà tỉnh điên lẫn lộn. Chiếc khăn của đứa con ngày xưa, đến nay bà vẫn còn giữ và coi đó là “báu vật” bất ly thân. Đêm cũng như ngày, khi không tỉnh bà bế chiếc khăn đó hát ru. Rồi có những khi bà đốt nhang, một mình vào rừng miệng nói lẩm bẩm đi tìm mộ con. Nhưng mộ con của bà đã mất dấu tích sau khi an táng do mưa quá lớn.
Là một người mẹ, bà Nghê mang trong mình tình yêu con sâu nặng như bao người mẹ khác. Đứa con nhỏ không chỉ là máu thịt mà còn là niềm hy vọng, là tương lai, là lý do để bà cố gắng sống qua những ngày gian khó. Thế nhưng, chiến tranh đã đẩy bà vào một tình thế mà không một người mẹ nào trên đời muốn đối diện: phải lựa chọn giữa hạnh phúc riêng và sự an toàn của nhiều người khác.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bà đã đặt lợi ích của cộng đồng, của dân làng lên trên nỗi đau cá nhân. Đó không phải là sự vô cảm, mà là đỉnh cao của tình thương, khi tình yêu vượt ra khỏi phạm vi gia đình để trở thành trách nhiệm với con người xung quanh, với quê hương, với sự sống chung. Quyết định ấy đã để lại một vết thương tinh thần không gì bù đắp được, theo bà suốt cuộc đời sau này.
Hình ảnh bà Lê Thị Nghê
Người mẹ Lê Thị Nghê là đại diện cho hàng ngàn, hàng vạn bà mẹ Việt Nam trong chiến tranh: những người đã tiễn chồng con ra trận, chịu đựng mất mát, gánh vác gia đình và âm thầm góp phần giữ gìn sự sống cho cộng đồng. Họ không xuất hiện nhiều trong sách giáo khoa, nhưng họ chính là nền móng tinh thần để dân tộc vượt qua những năm tháng đau thương nhất.
Giá trị của hòa bình và sự sống
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, nhắc đến người mẹ anh hùng Lê Thị Nghê không phải để khơi lại nỗi đau, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình và sự sống. Câu chuyện của bà giúp chúng ta hiểu rằng độc lập, tự do không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng những hy sinh thầm lặng đến tận cùng. Người mẹ anh hùng Lê Thị Nghê không chỉ thuộc về quá khứ. Hình ảnh của bà vẫn sống trong hiện tại như một lời nhắc nhở: hãy biết yêu thương con người, biết đặt trách nhiệm chung lên trên lợi ích riêng, và biết trân trọng cuộc sống yên bình mà hôm nay chúng ta đang có.



