CHI ĐOÀN 12A9
Ông Đặng Quốc Huy từng phục vụ trong đơn vị công binh chuyên sửa chữa cầu đường tại tuyến vận tải miền Trung. Công việc của ông và đồng đội là khắc phục những cây cầu bị bom phá để các đoàn xe tiếp tế có thể tiếp tục hành quân vào chiến trường.
Mùa đông năm 1971, mưa lạnh kéo dài suốt nhiều ngày ở vùng núi miền Trung. Đơn vị công binh của ông Huy nhận lệnh khẩn cấp sửa một cây cầu gỗ vừa bị bom đánh sập trong đêm. Nếu cây cầu không được sửa trước sáng hôm sau, hàng chục xe chở thuốc men và lương thực sẽ không thể vượt qua để tiếp viện cho chiến trường phía Nam. Ngay trong đêm, ông Huy cùng đồng đội mang theo gỗ, dây cáp và dụng cụ sửa chữa đến hiện trường. Con suối dưới chân cầu nước chảy xiết, gió lạnh buốt khiến ai cũng run lên vì rét. Dưới ánh đèn pin yếu ớt được che kín bằng tấm vải đen, mọi người âm thầm làm việc. Có người đóng cọc giữa dòng nước lạnh, có người kéo dây giữ từng thanh gỗ để dựng lại mặt cầu. Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay địch vang lên. Cả đội phải nhanh chóng tắt đèn và nằm sát xuống mép suối. Ai cũng hồi hộp vì chỉ cần bị phát hiện, cây cầu mới sửa sẽ lại bị đánh phá. May mắn, máy bay bay qua mà không phát hiện mục tiêu. Ngay sau đó, mọi người tiếp tục làm việc không nghỉ. Gần sáng, cây cầu cuối cùng cũng được nối lại. Khi chiếc xe vận tải đầu tiên chạy chậm qua cầu an toàn, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Ông Huy kể rằng lúc ấy, dù tay chân tê cứng vì lạnh và kiệt sức sau nhiều giờ làm việc, ai cũng cảm thấy tự hào vì đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhiều năm trôi qua, ông vẫn nhớ mãi đêm đông bên cây cầu năm ấy. Với ông, đó là biểu tượng của sự kiên cường, tinh thần trách nhiệm và ý chí không khuất phục của những con người sống trong thời hoa lửa.



