CHI ĐOÀN GIÁO VIÊN - ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KIÊN GIANG (3)
NGỌN LỬA CÁCH MẠNG TRÊN ĐẤT RẠCH GIÁ NHỮNG NGÀY ĐẦU NAM BỘ KHÁNG CHIẾN
NGỌN LỬA CÁCH MẠNG TRÊN ĐẤT RẠCH GIÁ NHỮNG NGÀY ĐẦU NAM BỘ KHÁNG CHIẾN
Tháng Chín năm 1945, khi tiếng hô vang của Cách mạng Tháng Tám còn ngân vọng trên khắp các vùng quê Nam Bộ, nhân dân Rạch Giá đã bắt đầu những ngày tháng đầy thử thách nhưng cũng vô cùng hào hùng. Thực dân Pháp với sự hậu thuẫn của quân đội nước ngoài tìm cách quay trở lại xâm lược nước ta. Trước nguy cơ ấy, ngọn lửa yêu nước và tinh thần cách mạng của người dân Kiên Giang càng bùng cháy mạnh mẽ.
Tại một xóm nhỏ ven sông gần thị xã Rạch Giá, có chàng thanh niên tên Nguyễn Văn Thành, vừa tròn hai mươi tuổi. Thành sinh ra trong một gia đình làm nghề đánh cá. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến cảnh người dân lao động bị áp bức, bóc lột dưới ách thực dân phong kiến. Vì vậy, khi nghe tin đất nước giành được độc lập, Thành vui mừng khôn xiết và luôn mong muốn được góp sức bảo vệ thành quả cách mạng.
Những ngày đầu sau Cách mạng Tháng Tám, chính quyền cách mạng non trẻ được thành lập tại địa phương. Thành tham gia đội thanh niên cứu quốc của xã. Công việc hằng ngày của anh là vận động người dân tham gia các buổi họp, tuyên truyền chủ trương của chính quyền mới và giúp giữ gìn an ninh trật tự trong vùng.
Một buổi chiều cuối tháng Chín năm 1945, tin tức về việc thực dân Pháp nổ súng tái chiếm Nam Bộ lan nhanh đến Rạch Giá. Không khí trong làng trở nên căng thẳng. Tại đình làng, cán bộ cách mạng triệu tập cuộc họp khẩn. Đồng chí Bí thư xã nghiêm nghị thông báo:
“Đất nước vừa giành được độc lập, nhưng kẻ thù đang tìm cách quay trở lại. Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần bảo vệ quê hương bằng mọi giá.”
Lời kêu gọi ấy đã thôi thúc trái tim của Thành và nhiều thanh niên khác. Họ tình nguyện tham gia lực lượng tự vệ chiến đấu. Tuy vũ khí còn rất thô sơ, chỉ có vài khẩu súng cũ, giáo mác và dao găm, nhưng ai cũng quyết tâm chiến đấu.
Những ngày tiếp theo, cả làng khẩn trương chuẩn bị cho cuộc kháng chiến. Người già đan giỏ, làm dây thừng. Phụ nữ nấu cơm, may quần áo cho bộ đội. Thanh niên luyện tập quân sự, học cách sử dụng vũ khí. Không khí đoàn kết lan tỏa khắp nơi.
Một đêm mưa lớn, Thành được giao nhiệm vụ cùng ba đồng đội vận chuyển tài liệu bí mật đến căn cứ cách mạng ở vùng ven. Con đường đi xuyên qua những cánh đồng ngập nước và các con kênh nhỏ. Dưới ánh đèn dầu leo lét, họ chèo xuồng lặng lẽ trong màn đêm.
Khi đến gần một đồn địch, cả nhóm bất ngờ phát hiện toán lính đang tuần tra. Thành nhanh trí ra hiệu cho đồng đội đưa xuồng vào đám lau sậy ven bờ. Mọi người nín thở chờ đợi. Tiếng giày đinh và tiếng nói chuyện của lính địch vang lên rất gần. Chỉ cần sơ suất nhỏ, họ có thể bị bắt bất cứ lúc nào.
Sau gần nửa giờ căng thẳng, toán lính rời đi. Cả nhóm tiếp tục hành trình và hoàn thành nhiệm vụ an toàn. Chuyến đi ấy giúp Thành hiểu rõ hơn những khó khăn, hiểm nguy của người chiến sĩ cách mạng trong thời kỳ đầu kháng chiến.
Cuối năm 1945, tình hình chiến sự ngày càng ác liệt. Địch liên tục tổ chức các cuộc càn quét vào vùng nông thôn nhằm truy bắt cán bộ và phá cơ sở cách mạng. Nhiều lần, quân địch tiến vào làng của Thành. Nhưng nhờ sự đoàn kết của nhân dân, các cán bộ đều được bảo vệ an toàn.
Có lần, một cán bộ huyện bị địch truy đuổi gắt gao. Thành cùng bà con trong xóm bí mật đưa đồng chí ấy xuống một hầm trú ẩn dưới nền nhà. Suốt ba ngày liền, mọi người thay nhau canh gác và tiếp tế lương thực. Nhờ vậy, người cán bộ đã thoát khỏi vòng vây của địch.
Sự tham gia của quần chúng nhân dân trở thành nguồn sức mạnh to lớn cho phong trào kháng chiến. Mỗi người dân là một chiến sĩ. Mỗi mái nhà là một điểm tựa của cách mạng. Chính tinh thần ấy đã tạo nên thế trận lòng dân vững chắc trên quê hương Rạch Giá.
Đầu năm 1946, Thành chính thức gia nhập lực lượng vũ trang địa phương. Trong buổi lễ kết nạp đơn sơ giữa rừng tràm, anh xúc động tuyên thệ:
“Tôi nguyện đem hết sức mình chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân.”
Lời thề ấy theo anh suốt những năm tháng kháng chiến sau này.
Nhiều năm trôi qua, đất nước hoàn toàn giải phóng. Thành trở về quê hương khi mái tóc đã điểm bạc. Mỗi lần kể lại những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến cho con cháu nghe, ông luôn nhắc đến tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của nhân dân Rạch Giá.
Ông thường nói:
“Ngày ấy chúng tôi không có vũ khí hiện đại, không có điều kiện đầy đủ như hôm nay. Điều giúp chúng tôi vượt qua tất cả chính là niềm tin vào độc lập dân tộc và sự đồng lòng của nhân dân.”
Câu chuyện về Thành chỉ là một trong rất nhiều câu chuyện bình dị nhưng anh dũng của người dân Kiên Giang trong những ngày đầu kháng chiến chống thực dân Pháp. Những con người bình thường đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của quê hương và dân tộc.
Ngọn lửa cách mạng được thắp lên từ những ngày tháng gian khó ấy vẫn tiếp tục cháy sáng trong lòng các thế hệ hôm nay. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và trách nhiệm xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đây cũng là bài học quý giá để thế hệ trẻ tiếp tục gìn giữ và phát huy truyền thống cách mạng vẻ vang của vùng đất Kiên Giang anh hùng.


