Bài viết

CHI ĐOÀN GIÁO VIÊN - ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KIÊN GIANG (4)

NHỮNG CHIẾN SĨ GIAO LIÊN VƯỢT ĐỒNG NƯỚC ĐƯA THƯ KHẨN RA TIỀN TUYẾN

An Giang03/07/2026Trịnh Trung Hiếu (CHI ĐOÀN GIÁO VIÊN - ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KIÊN GIANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CHIẾN SĨ GIAO LIÊN VƯỢT ĐỒNG NƯỚC ĐƯA THƯ KHẨN RA TIỀN TUYẾN

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, công tác thông tin liên lạc đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Mỗi bức thư, mỗi công văn hay mệnh lệnh từ cấp trên đều có thể quyết định thành công của một trận đánh hoặc sự an toàn của một đơn vị. Trên vùng đất Kiên Giang với hệ thống sông ngòi, kênh rạch và đồng nước mênh mông, những chiến sĩ giao liên đã trở thành những “mạch máu” nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Năm 1969, tại một căn cứ cách mạng thuộc vùng U Minh Thượng, có một tổ giao liên gồm bốn người. Người lớn tuổi nhất mới hai mươi hai tuổi, còn nhỏ nhất chỉ mười bảy tuổi. Tổ trưởng là Nguyễn Văn Minh, một thanh niên gan dạ, thông thạo từng con kênh, từng cánh đồng ngập nước trong khu vực.

Công việc của họ là vận chuyển thư từ, tài liệu, mệnh lệnh và đôi khi cả thuốc men giữa các căn cứ. Nhiệm vụ nghe có vẻ đơn giản nhưng thực tế vô cùng nguy hiểm. Địch thường xuyên tổ chức phục kích, kiểm soát các tuyến giao thông và truy lùng những người làm công tác liên lạc.

Một buổi chiều cuối mùa mưa, Ban Chỉ huy căn cứ nhận được thông tin khẩn: một đơn vị chủ lực chuẩn bị mở trận đánh quan trọng ở vùng ven biển Kiên Giang. Mệnh lệnh điều chỉnh kế hoạch tác chiến phải được chuyển đến đơn vị trước rạng sáng hôm sau.

Nếu chậm trễ, toàn bộ kế hoạch có thể bị ảnh hưởng.

Đồng chí phụ trách liên lạc gọi Minh đến và trao cho anh một phong thư được bọc kín trong lớp ni lông chống nước.

“Đây là tài liệu tuyệt mật. Phải chuyển đến đơn vị trước bình minh.”

Minh nghiêm túc nhận nhiệm vụ.

Ngay trong đêm, anh cùng hai đồng đội là Tấn và Hòa lên đường.

Con đường họ đi không phải đường bộ mà là những cánh đồng ngập nước kéo dài hàng chục cây số. Mùa mưa khiến nước dâng cao, nhiều nơi ngập đến ngực người lớn.

Ba người mang theo ít lương khô, một chiếc la bàn và vài dụng cụ cần thiết.

Bầu trời tối đen. Không một ánh đèn.

Chỉ có tiếng côn trùng và tiếng nước lách tách dưới chân.

Để tránh bị phát hiện, họ không được sử dụng đèn pin. Mọi hướng đi đều dựa vào kinh nghiệm và những dấu hiệu quen thuộc của địa hình.

Khoảng nửa đêm, khi đến khu vực giáp ranh giữa hai huyện, tổ giao liên phát hiện ánh đèn từ một đồn địch phía xa.

Minh ra hiệu cho đồng đội dừng lại.

Qua quan sát, anh nhận thấy một toán lính đang tuần tra trên tuyến kênh phía trước.

Nếu tiếp tục đi theo lộ trình cũ, nguy cơ bị phát hiện rất cao.

Sau vài phút suy nghĩ, Minh quyết định đổi hướng.

Cả tổ men theo một vùng đồng lầy ít người qua lại.

Con đường mới dài hơn nhưng an toàn hơn.

Việc di chuyển trở nên vô cùng vất vả.

Nhiều đoạn bùn lún đến đầu gối.

Có nơi nước sâu gần tới vai.

Tấn mang theo túi tài liệu phụ nên thường xuyên bị tụt lại phía sau.

Nhưng không ai than vãn.

Họ hiểu rằng từng phút đều rất quý giá.

Gần sáng, khi còn cách điểm hẹn khoảng năm cây số, trời bất ngờ đổ mưa lớn.

Gió mạnh làm mặt nước nổi sóng.

Tầm nhìn giảm đáng kể.

Trong lúc vượt qua một con kênh rộng, Hòa không may trượt chân xuống hố sâu.

Dòng nước cuốn anh đi một đoạn khá xa.

Minh và Tấn lập tức lao theo cứu.

Sau nhiều phút vật lộn, họ mới đưa được đồng đội lên bờ.

May mắn là bức thư vẫn được bảo vệ an toàn.

Không để lỡ thời gian, cả ba tiếp tục hành trình.

Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện ở phía chân trời, họ cũng đến được điểm hẹn.

Đơn vị nhận thư đang chuẩn bị xuất quân.

Người chỉ huy mở phong thư, đọc nhanh nội dung rồi xúc động bắt tay từng người.

“Các đồng chí đến đúng lúc. Nếu chậm thêm một giờ, kế hoạch sẽ gặp rất nhiều khó khăn.”

Nghe vậy, mọi mệt nhọc trong suốt đêm dài dường như tan biến.

Ba chiến sĩ giao liên chỉ nghỉ ngơi một lúc ngắn rồi lại chuẩn bị quay về căn cứ.

Đó chỉ là một trong rất nhiều chuyến đi mà họ đã thực hiện.

Có lần họ phải băng qua vùng địch kiểm soát suốt hai ngày đêm.

Có lần phải ngâm mình dưới nước hàng giờ để tránh sự truy đuổi.

Có lần mang theo tài liệu quan trọng giữa lúc bom đạn đang dội xuống khắp nơi.

Nhiều chiến sĩ giao liên đã mãi mãi không trở về.

Họ hy sinh trên những cánh đồng nước, trong những khu rừng tràm hoặc trên các tuyến kênh rạch.

Nhưng những dòng thông tin mà họ mang theo vẫn đến được nơi cần đến.

Chính nhờ những con người thầm lặng ấy mà hệ thống chỉ huy của cách mạng luôn được thông suốt.

Sau ngày đất nước thống nhất, Minh trở về quê hương làm nghề nông.

Mỗi khi kể chuyện cho con cháu nghe, ông không nói nhiều về khó khăn hay hiểm nguy.

Ông chỉ nhớ về tình đồng đội và trách nhiệm của người giao liên.

Ông thường nói:

“Chúng tôi không trực tiếp chỉ huy trận đánh, cũng không phải lực lượng xung phong ngoài mặt trận. Nhưng mỗi lá thư đến đúng nơi, đúng lúc đều góp phần làm nên chiến thắng.”

Câu chuyện về những chiến sĩ giao liên vượt đồng nước đưa thư khẩn ra tiền tuyến là biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy trong kháng chiến.

Họ là những người hùng thầm lặng, góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến, giữ vững mạch thông tin của cách mạng trong những năm tháng gian lao nhất.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình, những câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và tinh thần sẵn sàng cống hiến vì mục tiêu chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn