CHI ĐOÀN GIÁO VIÊN - ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KIÊN GIANG
MẸ VÕ THỊ XỨNG – KHÚC TRÁNG CA GIỮA RỪNG U MINH
MẸ VÕ THỊ XỨNG – KHÚC TRÁNG CA GIỮA RỪNG U MINH
Giữa vùng đất U Minh Thượng bạt ngàn rừng tràm và kênh rạch của tỉnh Kiên Giang, có một người mẹ đã dành trọn cuộc đời mình cho cách mạng, cho quê hương và cho Tổ quốc. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Xứng – người mẹ đã tiễn những người thân yêu nhất của mình ra chiến trường và mãi mãi không đón được họ trở về.
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng U Minh Thượng là căn cứ cách mạng quan trọng của miền Tây Nam Bộ. Bom đạn và những cuộc càn quét của địch diễn ra thường xuyên. Trong hoàn cảnh ấy, gia đình mẹ Võ Thị Xứng trở thành điểm tựa cho cán bộ và chiến sĩ cách mạng hoạt động bí mật.
Ban ngày, mẹ làm ruộng, chà gạo, nuôi đàn con nhỏ. Ban đêm, mẹ âm thầm tiếp tế lương thực, che chở cho những người chiến sĩ đang chiến đấu vì độc lập dân tộc. Căn nhà lá đơn sơ của mẹ nhiều lần trở thành nơi trú chân của cán bộ cách mạng. Dù biết có thể bị địch bắt bớ, tra khảo hoặc mất mạng bất cứ lúc nào, mẹ vẫn một lòng son sắt với cách mạng.
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Những trận bom và những cuộc càn quét liên tiếp trút xuống quê hương. Có lần, bom địch thiêu rụi căn nhà của mẹ. Mấy mẹ con phải dựng lại từ đầu. Rồi nhà lại bị đốt cháy lần thứ hai, lần thứ ba. Nhưng sau mỗi lần mất mát, mẹ vẫn kiên cường đứng lên, tiếp tục lao động và nuôi giấu cán bộ.
Nỗi đau lớn nhất của người mẹ không phải là mất nhà cửa mà là những lần tiễn con ra trận.
Người con trai đầu của mẹ là Phan Văn Cháp sớm giác ngộ cách mạng. Khi mới mười sáu tuổi, anh quyết tâm tham gia lực lượng kháng chiến. Thương con còn nhỏ, mẹ từng khuyên ngăn nhưng không thể ngăn được khát vọng cống hiến của anh. Một ngày nọ, anh lặng lẽ rời nhà theo đơn vị. Từ đó, mẹ chỉ biết gửi gắm niềm thương nhớ vào những lời cầu nguyện cho con bình an nơi chiến trường.
Vài năm sau, người con trai thứ hai là Phan Văn Bảnh cũng tiếp bước anh trai lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mẹ lại một lần nữa tiễn con đi trong nước mắt.
Những năm tháng ấy, mỗi lần nghe tiếng súng vọng về từ xa, lòng mẹ lại thấp thỏm lo âu. Mỗi lần có cán bộ về địa phương, mẹ đều mong ngóng tin tức của các con. Nhưng rồi điều mẹ lo sợ nhất cũng đến.
Người con trai đầu hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Tin dữ như nhát dao cứa vào trái tim người mẹ. Nén đau thương vào lòng, mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục lao động và tiếp tục làm hậu phương cho cách mạng.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, mẹ hy vọng người con trai còn lại sẽ trở về đoàn tụ với gia đình. Nhưng niềm vui chưa trọn thì chiến tranh biên giới Tây Nam lại nổ ra. Người con thứ hai của mẹ tiếp tục cầm súng chiến đấu và anh đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Hai lần nhận giấy báo tử. Hai lần tiễn con đi không ngày trở lại.
Nỗi đau ấy theo mẹ suốt cuộc đời.
Thế nhưng, điều khiến mọi người cảm phục là mẹ chưa bao giờ oán trách hay lùi bước. Mẹ luôn tin rằng sự hy sinh của các con là vì độc lập, tự do của dân tộc và vì cuộc sống bình yên của nhân dân hôm nay.
Sau ngày đất nước thống nhất, quê hương dần đổi mới. Những con đường được mở rộng, những cánh đồng thêm xanh tốt. Trong căn nhà tình nghĩa được xây dựng trên mảnh đất năm xưa, mẹ vẫn thường ngồi lặng lẽ trước bàn thờ các con và những người thân đã hy sinh cho Tổ quốc.
Mỗi khi có đoàn học sinh, đoàn viên thanh niên đến thăm, mẹ lại kể về những năm tháng chiến tranh bằng giọng nói hiền từ nhưng đầy xúc động. Mẹ nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết quý trọng hòa bình, ra sức học tập, lao động và xây dựng quê hương.
Hôm nay, khi nhắc đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Xứng, người dân Kiên Giang không chỉ nhớ đến một người mẹ đã hiến dâng hai người con cho đất nước, mà còn nhớ đến biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh và đức kiên trung của người phụ nữ Nam Bộ.
Cuộc đời mẹ là một bản hùng ca thầm lặng giữa thời hoa lửa. Tấm gương của mẹ sẽ mãi được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, ghi nhớ như một biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.


