CHI ĐOÀN KẾ TOÁN K19 - ĐOÀN KHOA KINH TẾ - LUẬT - ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KIÊN GIANG
Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa từ tinh thần của Người Anh hùng Dân tộc Nguyễn Trung Trực

"Có nơi nào như đất nước chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần tổ quốc được sinh ra"
Bốn câu thơ ấy vang lên như một bản giao hưởng hào hùng về lòng kiêu hãnh, bất khuất của dân tộc ta.Dễ dàng lay động đến trái tim mỗi người con đất Việt khi ngoảnh lại nhìn về dặm dài lịch sử.Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên không chỉ nằm trên trang sách mà đã hóa thân thành hồn cho chính những trang sử sách đầy hào hùng cũng đầy đau thương.Trong"Ngàn chương sử đỏ" chói lọi ấy, có một trang được dệt nên từ ngọn lửa thực tại lẫn ngọn lửa uất hận trước những tội ác dã man mà thực dân Pháp đã gieo rắc lên nhân dân ta.Ghi dấu người anh hùng dân tộc áo vải lấy khí tiết làm vũ khí , lấy lòng dân làm lá chắn.Đó chính là anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực.
Người anh hùng ấy đã biến dòng sông Nhật Tảo thành mồ chôn bọn giặc Pháp lúc mà bọn chúng đang cậy thế tàu đồng, súng sắt và biến pháp trường Rạch Giá thành cội nguồn của một tinh thần bất diệt , yêu nước nồng nàn , dũng cảm, không ngại hi sinh thân mình để đổi lấy độc lập , tự do cho dân tộc. Lúc bấy giờ với lòng yêu nước nồng nàn , lòng can đảm và khát vọng đòi lại sự tự do cho dân tộc ông tham gia cùng nghĩa quân của bình tây đại nguyên soái “Trương Định” với lòng dũng cảm bất khuất cùng với một tinh thần thép không bao giờ khuất phục trước kẻ thù có sẵn của người con đất Việt, ông đã trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh oanh liệt và ông đã lập được nhiều chiến công hiển hách."Hỏa hồng Nhật Tảo oanh thiên địa.Kiếm bạc Kiên Giang khắp quỷ thần” Ngày 10 tháng 12 năm 1861 ông đã khiến cho quân Pháp phải khiếp sợ khi đốt cháy tàu chiến Espérance con tàu hy vọng,niềm tự hào của hải quân Pháp trên Vàm Nhật Tảo . Nguyễn Trung Trực cùng với 59 cảm tử quân tiến thẳng đến chỗ các tàu Pháp, giả làm đoàn thuyền rước đám cưới… Đội quân của Nguyễn Trung Trực đã tiến sát mục tiêu và cập được vào mạn tàu Pháp rồi thình lình tấn công vào giữa lúc lính tráng trên tàu còn đang nghỉ ngơi.Làm chúng không kịp trở tay rồi dùng lửa đốt cháy tàu giặc giữa mênh mông sông nước, sự kết hợp tuyệt vời giữa trí tuệ mưu lược và lòng quả cảm. Lửa đã cháy trên nước một nghịch lý của vật lý nhưng lại là một chân lý của lòng yêu nước: Khi lòng dân đã quyết, mọi rào cản thiên nhiên hay sức mạnh của vũ khí tối tân đều trở nên vô nghĩa.Khi ngọn lửa bùng lên, nó không chỉ thiêu rụi một con tàu, nó còn thiêu rụi cả cái ảo tưởng về sức mạnh của kẻ thù xâm lược.Nhật Tảo từ đó không chỉ là tên một địa danh, mà trở thành một danh từ riêng biểu tượng cho lòng tự tôn của dân tộc ta .
Không chỉ dừng tại đó trận đánh chiếm đồn Rạch Giá 16/6/1868 Trong ánh sáng chập chờn của những ngọn đuốc, cũng như ánh sáng của niềm hi vọng dành lại được sự độc lập , tự do cho dân tộc , Nguyễn Trung Trực đã lãnh đạo nghĩa quân và rồi một cuộc tập kích bất ngờ diễn ra, biến sự tĩnh mịch của đêm tối thành một trận bão lửa tấn công trực diện vào đồn giặc. Không cần đại bác hay tàu chiến, chỉ với lòng quả cảm và chiến thuật đúng đắn và đầy táo bạo của ông cùng nghĩa quân đã hạ gục tiêu diệt 5 sĩ quan và 67 lính Pháp, làm chủ đồn, thu được nhiều vũ khí của giặc.Sau khi pháp bị thất bại thảm hại trước nghĩa quân ta,thực dân Pháp bàng hoàng và điên cuồng điều quân đổ về bao vây tiêu diệt nghĩa quân .Do lực lượng không cân sức nên lúc bấy giờ người anh hùng dân tộc lúc bấy giờ buộc phải rút quân về hòn Chông , rồi tiếp đến là đảo Phú Quốc để cố gắng có thể bảo toàn lực lượng.Tại Phú Quốc, trong điều kiện khắc nghiệt, thiếu thốn vũ khí và lương thực, ông vẫn kiên cường lãnh đạo nghĩa quân chống trả những đợt càn quét quy mô lớn của giặc. Hiểu rằng không thể khuất phục người anh hùng bằng súng đạn, giặc Pháp đã hèn hạ dùng kế hiểm: bắt giữ mẹ của ông và tàn sát người dân tại Rạch Giá để uy hiếp.Đứng trước nỗi đau xé lòng vì mẹ và cảnh đồng bào bị đọa đày,bị giết hại tàn bạo, người con hiếu nghĩa ấy đã đưa ra một quyết định đầy nghiệt ngã nhưng cũng đầy cao thượng. Để cứu dân, cứu mẹ và giữ trọn khí tiết, ông đã chấp nhận hi sinh bản thân mình để giặc bắt.
Nếu các trận đánh đầy oai hùng của ông là một khúc ca rực rỡ thì pháp trường Rạch Giá 27/10/1868 lại là một nốt nhạc trầm mặc sâu lắng , đau thương nhưng đầy kiêu hãnh. Khi bị bắt ông đứng trước cái chết, trước những lời dụ dỗ và mua chuộc của kẻ thù, ông đã để lại cho đời một câu nói mà đến tận bây giờ vẫn còn vang vọng:
“Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam
thì mới hết người Nam đánh Tây."
Câu nói ấy không chỉ là lời thách thức với kẻ thù tàn độc, đó còn là một triết lý nhân sinh. Ông đã ví tinh thần dân tộc như những ngọn cỏ tuy nó nhỏ bé, bình dị nhưng lại có một sức mạnh dẻo dai phi thường và có sức sống mãnh liệt đến lạ kỳ. Cỏ có thể bị giẫm đạp, có thể bị cắt lìa, nhưng rễ của nó thì cắm sâu vào lòng đất mẹ. Chừng nào đất đai này còn tồn tại, chừng đó sự phản kháng còn hiện hữu. Nguyễn Trung Trực đã nhìn thấy sức mạnh của ông không nằm ở gươm đao, mà nằm ở lòng quyết tâm , ý chí kiên định, bất khuất trước kẻ thù tàn độc để có thể dành lại độc lập , tự do cho nhân tộc và đòi lại bờ cõi, lãnh thổ cho nước nhà.
Lúc ông bị đưa ra pháp trường Rạch Giá để xử chém ông vẫn hiên ngang đứng với một tư thế ung dung, tự tại giống như không có chuyện gì đáng để ông phải sợ cả , ông còn yêu cầu được nhìn mặt đồng bào mình lần cuối.Cái chết của ông không phải là sự kết thúc mà nó là một khởi đầu cho một hành trình bất tận trong lòng dân tộc. Máu của ông đổ xuống thấm vào lòng đất và nuôi dưỡng nên những mầm non tươi trẻ đầy bản lĩnh , mưu trí , kiên cường , dũng cảm và đầy quyết tâm để viết tiếp cho những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam ta.
Chính hôm nay , mỗi sinh viên chúng ta đang sống trong hòa bình kể lại câu chuyện về Nguyễn Trung Trực không phải để khơi lại niềm đau của chiến tranh, mà để tự chúng ta tự xem lại “thời hoa lửa” của chính mình. “Hoa lửa” của cha ông ta là máu đỏ là khói súng và sự hi sinh để giữ vững độc lập. “Hoa lửa” của chúng ta ngày hôm nay là sự sáng tạo, là kiến thức và bản lĩnh để đưa đất nước vươn tầm thế giới. Khi chúng ta đứng trước những khó khăn của cuộc sống, trước những cám dỗ làm mòn ý chí, hãy nhớ về người anh hùng đã bình thản đón nhận cái chết dưới lưỡi gươm của kẻ thù chỉ để bảo vệ khí tiết của một người con đất Việt.Cho dù chúng ta không phải người lính ở sa trường thì chúng ta vẫn mang trên vai sứ mệnh để bảo vệ hòa bình để gìn giữ những gì cha ông ta đã hi sinh bằng máu thịt của chính mình để đổi lấy. Chúng ta cũng học được từ cụ Nguyễn Trung Trực chính là học cách đứng thẳng: Đứng thẳng trước khó khăn, đứng thẳng trước những cám dỗ làm mòn ý chí, và đứng thẳng để bảo vệ những giá trị thiêng liêng lòng tự tôn của dân tộc.
Anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực mãi là “kim chỉ nam” là “Ngọn hải đăng” soi sáng,dẫn lối cho con đường của thế hệ trẻ cũng chính là thế hệ thanh niên chúng ta ngày nay.Bởi chúng ta phải biết rằng, chỉ cần lòng yêu nước còn cháy rực, thì “cỏ nước Nam” sẽ mãi mãi xanh tươi, và ngọn lửa của cụ Nguyễn Trung Trực sẽ không bao giờ tắt trên hành trình hướng tới tương lai .Đối với tôi, cụ Nguyễn Trung Trực không chỉ là một tượng đài anh hùng bước ra từ sử sách, mà còn là hiện thân của những bài học vô giá về khí tiết lẫm liệt và lòng tự trọng, kiên cường , bất khuất của người con đất Việt. Chừng nào cỏ nước Nam còn xanh, chừng đó ngọn lửa của ông vẫn sẽ cháy mãi trong tim những người trẻ như chúng tôi.


