Bài viết

CHI ĐOÀN MẦM NON VÔ TRANH (1)

Lương Ngọc Quyến (1885 – 1917) là một biểu tượng rạng ngời của lòng yêu nước và ý chí bất khuất trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc Việt Nam đầu thế kỷ XX. Cuộc đời ông tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại một dấu ấn sâu đậm, truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ về tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Thái Nguyên08/04/2026Lưu Thị Huệ (Trường Mầm Non Vô Tranh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước tại Hà Nội, là con trai của chí sĩ Lương Văn Can, Lương Ngọc Quyến sớm hấp thụ tư tưởng canh tân và tinh thần dân tộc. Không chọn con đường làm quan nhàn hạ, ông dấn thân vào con đường cách mạng đầy gian khổ. Năm 1905, ông sang Nhật Bản du học theo phong trào Đông Du của Phan Bội Châu. Tại đây, ông không chỉ học kiến thức quân sự mà còn rèn luyện bản lĩnh của một người chiến sĩ cách mạng hiện đại, với ước vọng dùng vũ lực và tri thức để đánh đuổi thực dân Pháp.

Điểm son chói lọi nhất trong sự nghiệp của Lương Ngọc Quyến chính là tinh thần kiên trung bất khuất khi bị giặc bắt. Sau nhiều năm hoạt động cách mạng ở nước ngoài, ông bị thực dân Pháp bắt giam và đưa về Việt Nam. Kẻ thù đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man, thậm chí khoét bàn chân ông để xích sắt xuyên qua, hòng bẻ gãy ý chí của người anh hùng. Thế nhưng, xiềng xích chỉ có thể trói buộc thân xác chứ không thể khuất phục được linh hồn tự do của ông.

Trong cảnh tù đày tại Thái Nguyên, Lương Ngọc Quyến đã biến nhà tù thành trường học cách mạng. Ông bí mật bắt liên lạc với Trịnh Văn Cấn (Đội Cấn) và các binh lính người Việt trong quân đội Pháp, khơi dậy lòng tự tôn dân tộc trong họ. Đêm 30 tháng 8 năm 1917, cuộc Khởi nghĩa Thái Nguyên bùng nổ, làm rung chuyển bộ máy cai trị của thực dân Pháp. Dù đôi chân đã bị tàn phế vì đòn roi của giặc, Lương Ngọc Quyến vẫn ngồi trên cáng để chỉ huy chiến đấu. Khi cuộc khởi nghĩa bị đàn áp và đứng trước nguy cơ sa vào tay giặc, ông đã chọn cái chết oanh liệt để bảo toàn khí tiết, hy sinh vì sự nghiệp chung của dân tộc.

Lương Ngọc Quyến là tấm gương sáng về một trí thức yêu nước, biết kết hợp giữa tư tưởng tiến bộ và hành động quyết liệt. Sự hy sinh của ông không chỉ là một mất mát lớn lao mà còn là ngọn lửa mồi, thổi bùng lên phong trào đấu tranh vũ trang sau này.

Ngày nay, tên của ông được đặt cho nhiều đường phố và ngôi trường lớn trên khắp cả nước. Nhắc đến Lương Ngọc Quyến, chúng ta không chỉ nhớ về một anh hùng liệt sĩ, mà còn nhớ về một bài học vô giá: lòng yêu nước không bao giờ bị khuất phục bởi bạo tàn, và sự hy sinh vì đại nghĩa sẽ mãi mãi trường tồn cùng non sông đất nước.

Thế hệ trẻ ngày nay thể hiện lòng biết ơn đối với anh hùng Lương Ngọc Quyến qua những hành động thiết thực và sự trân trọng sâu sắc:

- Ghi nhớ qua tên trường, tên phố: Tại nhiều tỉnh thành, đặc biệt là Thái Nguyên và Hà Nội, những ngôi trường và con phố mang tên Lương Ngọc Quyến luôn là niềm tự hào. Học sinh dưới mái trường mang tên ông thường xuyên tổ chức các buổi tìm hiểu lịch sử, dâng hương để tưởng nhớ công ơn.

- Học tập tinh thần hiếu học và canh tân: Giới trẻ ngưỡng mộ ý chí của ông khi dám sang Nhật Bản du học (phong trào Đông Du) để tìm đường cứu nước. Đây là nguồn cảm hứng cho khát vọng tri thức và ý chí vươn ra thế giới của thanh niên thời đại mới.

- Khâm phục ý chí bất khuất: Câu chuyện về đôi chân bị xiềng xích nhưng tinh thần vẫn tự do của ông trở thành bài học về nghị lực. Giới trẻ soi vào đó để rèn luyện bản lĩnh, không lùi bước trước khó khăn trong cuộc sống hiện đại.

- Giữ gìn và phát huy giá trị lịch sử: Các bạn trẻ tham gia vào việc trùng tu, thăm viếng các di tích lịch sử liên quan đến cuộc Khởi nghĩa Thái Nguyên, đồng thời lan tỏa những câu chuyện về ông trên các nền tảng mạng xã hội để bạn bè quốc tế và các thế hệ sau cùng biết đến.

- Cống hiến cho Tổ quốc: Lòng biết ơn lớn nhất chính là sự nỗ lực xây dựng đất nước giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh xương máu mà những người đi trước như Lương Ngọc Quyến đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHI ĐOÀN MẦM NON VÔ TRANH (1) | Câu chuyện thời hoa lửa