Chi đoàn TH Cải Đan - LƯƠNG NGỌC QUYẾN- NGỌN LỬA THÁI NGUYÊN NĂM 1917
LƯƠNG NGỌC QUYẾN- NGỌN LỬA THÁI NGUYÊN NĂM 1917
Giữa những ngày đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ, có một người thanh niên mang trong tim ngọn lửa không bao giờ tắt – đó là Lương Ngọc Quyến. Sinh ra trong gia đình giàu truyền thống yêu nước, sớm tiếp thu tư tưởng canh tân của cha và các bậc chí sĩ, ông đã lên đường theo phong trào Đông Du do Phan Bội Châu khởi xướng, với khát vọng tìm con đường cứu nước. Nhưng con đường ấy đầy chông gai. Ông bị thực dân Pháp bắt giam và đày lên Thái Nguyên – nơi tưởng chừng xiềng xích có thể dập tắt ý chí của người chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, trong bóng tối ngục tù, ngọn lửa yêu nước không lụi tàn mà âm ỉ cháy. Tại nơi đất thép ấy, ông đã gặp người đồng chí quả cảm Đội Cấn. Hai con người, hai số phận, nhưng chung một lý tưởng: giành lại tự do cho dân tộc. Đêm tháng Tám năm 1917, ngọn lửa ấy bùng lên thành “hoa lửa”. Nghĩa quân nổi dậy chiếm tỉnh lỵ Thái Nguyên, tuyên bố chống lại chính quyền thực dân. Giữa tiếng súng và khói lửa, Lương Ngọc Quyến dù bị thương nặng vẫn kiên cường chỉ huy, ánh mắt rực sáng niềm tin vào ngày độc lập. Cuộc khởi nghĩa rồi cũng bị đàn áp. Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng sự hy sinh ấy không chìm vào quên lãng. Nó hóa thành một đóa hoa lửa – thắp sáng tinh thần yêu nước, tiếp sức cho những phong trào cách mạng về sau. Hơn một thế kỷ trôi qua, Thái Nguyên hôm nay đã thay da đổi thịt. Song mỗi khi nhắc đến mùa thu năm 1917, người ta vẫn nhớ về người chiến sĩ đã biến ngục tù thành chiến tuyến, biến xiềng xích thành lời hiệu triệu đấu tranh. Ngọn lửa ấy – ngọn lửa Lương Ngọc Quyến – vẫn cháy trong trái tim các thế hệ hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống có lý tưởng, có trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc.



