Chi đoàn TH Phố Cò - Nhật Ký Thắp Lửa Niềm Tin
c

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn ngày đêm cày xới mảnh đất miền Trung, có một nữ bác sĩ trẻ đã để lại cho hậu thế không chỉ hình ảnh của một người thầy thuốc tận tụy mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình. Đó là Đặng Thùy Trâm.
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống ngành y. Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, dù có thể ở lại thành phố với điều kiện sống tốt hơn, chị đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam – nơi bom đạn luôn rình rập – để chăm sóc, cứu chữa thương binh và đồng bào.
Tháng 3 năm 1967, chị được phân công công tác tại bệnh xá của huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Nơi đây không có những phòng mổ hiện đại hay đầy đủ thuốc men. Chị và đồng đội phải dựng lán giữa rừng, dùng ánh đèn dầu để mổ cấp cứu, băng bó vết thương trong tiếng máy bay gầm rú và tiếng bom nổ vang trời.
Có những ngày, thương binh được đưa về liên tiếp. Chị làm việc quên ăn, quên ngủ, đôi bàn tay nhỏ bé không ngừng khâu từng vết thương, tiêm từng mũi thuốc, động viên từng người lính đang giành giật sự sống với tử thần. Nhiều chiến sĩ gọi chị bằng cái tên thân thương là "chị Trâm", bởi chị không chỉ là bác sĩ mà còn như người chị, người mẹ luôn hết lòng chăm sóc họ.
Những lúc hiếm hoi được nghỉ ngơi, chị lại mở cuốn sổ nhỏ và viết nhật ký. Trong từng trang giấy là những dòng tâm sự chân thành về đồng đội, về những bệnh nhân, về nỗi nhớ gia đình và khát vọng một ngày đất nước hòa bình. Chị từng viết:
"Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố."
Đó không chỉ là lời tự nhắc mình mà còn là sức mạnh giúp chị vượt qua biết bao gian khổ của chiến tranh.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một lần trên đường đi công tác, chị rơi vào trận phục kích của quân đối phương. Dù biết nguy hiểm cận kề, chị vẫn bình tĩnh tìm cách bảo vệ tài liệu và đồng đội. Người nữ bác sĩ mới 27 tuổi đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau khi chị mất, một người lính Mỹ tên là Frederic Whitehurst đã thu giữ cuốn nhật ký của chị. Theo quy định, những tài liệu như vậy phải bị tiêu hủy. Nhưng khi đọc những dòng nhật ký chan chứa tình yêu thương, lòng nhân ái và khát vọng hòa bình của nữ bác sĩ Việt Nam, ông đã xúc động và quyết định giữ lại. Ông nói với đồng đội rằng: "Đừng đốt cuốn sổ này, trong đó đã có lửa."
Ba mươi lăm năm sau, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình Đặng Thùy Trâm. Khi được xuất bản với tên gọi Nhật ký Đặng Thùy Trâm, tác phẩm đã lay động trái tim hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Những trang viết ấy không nói về hận thù mà nói về tình yêu con người, lòng nhân hậu, lý tưởng sống cao đẹp và niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
Cuộc đời của Đặng Thùy Trâm chỉ vỏn vẹn 27 năm, nhưng chị đã sống một cuộc đời thật đẹp. Chị chọn cống hiến thay vì an nhàn, chọn chiến trường thay vì bình yên, chọn cứu người giữa bom đạn thay vì nghĩ đến bản thân. Tên tuổi của chị đã trở thành biểu tượng sáng ngời của người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Thông điệp
Câu chuyện về nữ anh hùng Đặng Thùy Trâm nhắc nhở mỗi chúng ta rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trên chiến trường mà còn được thể hiện qua sự cống hiến, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc, đồng thời không ngừng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.



