Chi đoàn Thanh Niên TH Lương Châu -Trận phục kích trong rừng
Bộ đội cứu dân trong đêm lũ
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, không chỉ chiến đấu với kẻ thù, bộ đội ta còn phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt. Tôi là một chiến sĩ trong đơn vị đóng quân gần một bản làng ở vùng núi Việt Bắc.
Một đêm nọ, trời mưa rất to. Mưa như trút nước, kéo dài không dứt. Đến nửa đêm, nước suối dâng lên nhanh chóng, tràn vào bản làng.
Người dân hoảng hốt. Tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con khóc vang lên trong đêm tối.
Nghe tin, đơn vị chúng tôi lập tức lên đường cứu dân.
Trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pin le lói. Nước đã dâng đến ngang ngực. Chúng tôi phải bám vào nhau để không bị cuốn trôi.
Tôi nhớ rõ hình ảnh một em bé bị mắc kẹt trên mái nhà. Nước dâng cao, chỉ còn một chút nữa là ngập.
Không kịp suy nghĩ, tôi cùng một đồng đội bơi ra. Dòng nước chảy xiết, nhiều lần suýt bị cuốn đi. Nhưng chúng tôi vẫn cố tiến về phía trước.
Khi đến nơi, tôi trèo lên mái nhà, ôm lấy em bé. Em run lên vì lạnh và sợ hãi.
Tôi nói:
– Đừng sợ, có chú đây rồi!
Rồi tôi bế em, cẩn thận đưa xuống. Đồng đội tôi đi trước mở đường, từng bước một đưa em về nơi an toàn.
Ở một góc khác, nhiều chiến sĩ đang cõng người già, dìu từng người vượt qua dòng nước. Có người còn nhường áo cho dân vì trời quá lạnh.
Suốt đêm hôm đó, chúng tôi không nghỉ. Người này xong lại đến người khác. Ai cũng ướt sũng, lạnh run, nhưng không ai dừng lại.
Đến gần sáng, mưa bắt đầu ngớt. Nước rút dần. Người dân được đưa đến nơi cao ráo, an toàn.
Một cụ già nắm tay tôi, xúc động nói:
– Nhờ các chú, chúng tôi mới sống được…
Tôi chỉ mỉm cười. Trong lòng cảm thấy ấm áp, dù người vẫn còn ướt lạnh.
Sau này, khi nhớ lại, tôi hiểu rằng:
Bộ đội không chỉ chiến đấu bảo vệ đất nước, mà còn bảo vệ nhân dân – như chính gia đình của mình.



