Bài viết

Chi đoàn thôn 5 (1)

Ninh Bình24/04/2026Chi đoàn thôn 54 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đêm 26/4 tại lễ kỷ niệm 50 năm giải phóng Bà Rịa - Vũng Tàu diễn ra tại Công viên Bà Rịa, những nhân chứng lịch sử năm xưa đã hội ngộ, kể lại ký ức một thời hoa lửa với niềm xúc động khó tả.

Tham dự lễ có Đại tướng Phan Văn Giang, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cùng lãnh đạo các ban, bộ, ngành Trung ương; lãnh đạo tỉnh qua các thời kỳ; các Mẹ Việt Nam Anh hùng; Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Anh hùng Lao động và hàng chục ngàn bà con nhân dân tham dự lễ.
Mở đầu câu chuyện về những năm tháng khốc liệt, bà Đặng Diễm Thúy, năm nay 74 tuổi ngụ TP Biên Hòa, Đồng Nai chia sẻ, bà tham gia cách mạng từ năm 13 tuổi với vai trò văn công, mang lời ca tiếng hát động viên tinh thần các cán bộ chiến sĩ, nhân dân.

Bà kể những ngày hoạt động tại Bà Rịa, bà cùng đồng đội phục vụ bà con và các chiến sĩ ở Minh Đạm, Phước Hải trong cảnh mưa bom bão đạn ác liệt.
Sau năm 1972, bà về Biên Hòa tiếp tục công tác và lần trở lại này bà phấn khởi khi được gặp lại đồng đội năm xưa, được đứng trên sân khấu, cùng Đoàn văn công Bà Rịa - Long Khánh trình diễn.

Trong niềm vui hội ngộ, bà kể, ngày trước mỗi khi đoàn văn công biểu diễn, bà con nơi rừng núi dũng cảm đến xem, ai nấy đều phấn khởi. "Trước khi dự lễ kỷ niệm, tôi cùng đồng đội đã đến nghĩa trang thắp nén nhang cho các anh chị đã ngã xuống. Sau 50 năm hòa bình, mọi thứ đã khác nhưng tình cảm của người lính người đồng đội vẫn còn đó.
Cạnh đó, bà Nguyễn Thị Hồng Sen, quê gốc Quảng Trị cũng đang hướng về sân khấu để dõi theo các đồng dội. Bà chia sẻ năm 7 tuổi bà theo cha vào miền Nam, đến năm 13 tuổi đã vào rừng tham gia kháng chiến.

Bà từng sống trong những ngày bom đạn ác liệt ở Long Đất, Minh Đạm, từng chứng kiến cảnh địch bắn phá quân ta xuyên núi rừng. Nỗi đau lớn nhất là năm 1969, ba của bà hy sinh tại Xuyên Mộc.

"Lúc đó khốc liệt lắm, nghe tin ba hy sinh tôi rất muốn đến gặp nhưng đường sá cách trở dù chỉ từ Bà Rịa đến Xuyên Mộc vẫn không thể đi. Giờ hòa bình đi xe chỉ mất mấy chục phút còn hồi đó đi lại phải có giao liên nhưng bom đạn ác liệt lắm nên chẳng thể đi", nói đến đây bà nghẹn lại, khóe mắt đỏ hoe.

Bà kể đến nay vẫn nhớ như in những người bạn năm xưa, nhiều người, nay mới có dịp gặp lại. Dù tuổi đã 77, có cháu nội, cháu ngoại, bà Sen vẫn tự hào nhắc lại những năm tháng cất lời ca tiếng hát giữa chiến trường khốc liệt, cho dù nay đôi chân đau yếu không thể múa được nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn