Bài viết

Chi đoàn thôn 5 (2)

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Trọng Hiếu (Vận chuyển lương thực. Đoàn 559. Hiện sống tại xã Gia Phố, Hương Khê, Hà Tĩnh) sống một mình, vợ đã mất.

Trong căn nhà tồi tàn, ông lật lớp chiếu lấy ra một túi bóng kính đã ngả màu. “Những huy hiệu Đảng. Ông giơ lên từng chiếc, đếm trong túi này có bao nhiêu chiếc huy hiệu sao vàng". Đó là tài sản giá trị nhất của ông Hiếu.

Ông đi bộ đội mười năm. Hai chân bị nhiễm độc sùi lên gớm ghiếc. Ông không có lương, vì bị mất hết giấy tờ. “Một đợt tôi định ra Hà Nội tìm ông Đồng Sỹ Nguyên nhờ làm chứng. Ông ấy từng gặp tôi trong chiến trường. Rồi ở đây người ta nói có tiền triệu để đi Hà Nội thì để đó mà ăn, được gì không biết nhưng già cả rồi lỡ đi đường sá xa xôi lỡ làm sao thêm khổ. Tôi lại phân vân. Tiền triệu tôi làm gì có. Muốn ra Hà Nội phải tính đi vay”, ông Hiếu kể.

Sau chiến tranh, những người lính vẫn luôn đau đáu đi tìm nhau. Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Ngọc kể về việc đi tìm lại bạn chiến trường hết sức bình dị mà xúc động.

“Lần đầu tiên sau hơn bốn mươi năm anh em mới được ngồi với nhau chuyện không sao dứt được. Tới ba giờ sáng rủ nhau ra khe tắm… Chúng tôi hét, chúng tôi cười, chúng tôi bảo mình là những thằng điên. Hai bờ khe là bãi đá hệt như bãi đá ngày xưa tôi ngồi kỳ cọ bộ quần áo của đồng đội đã hy sinh. Cười cười mà vẫn không ngăn được hai hàng nước mắt”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn