Bài viết

Chi đoàn thôn 7

Ninh Bình22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7-1971, khi đất nước vẫn đang bị chia cắt thành hai miền Nam - Bắc, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của quân và dân ta bước vào giai đoạn căng thẳng, nhu cầu chi viện cho chiến trường miền Nam ngày càng trở nên cấp bách, Vương Khả Sơn quyết định bỏ dở việc học để theo tiếng gọi của Tổ quốc. Chàng thành niên gầy gò cân nặng chưa tới 47kg chẳng đủ sức để “bẻ gãy sừng trâu”, nhưng với khí thế quyết tâm góp sức mình vào công cuộc bảo vệ đất nước, chàng trai ấy đã lên đường nhập ngũ. Quãng thời gian 4 năm, từ 1971-1975 có lẽ không dài với nhiều người, nhưng với những người lính, những người từng cầm súng chiến đấu đó là quãng thời gian dài hơn bao giờ hết.

Đất nước thống nhất, được trở về đất mẹ, được sống trong hòa bình là niềm hạnh phúc không bút mực nào có thể tả xiết, mặc cho cơ thể ngày trở về chịu dày vò bởi những vết thương của hai lần bị thương nặng. Ông tiếp tục ước mơ còn dang dở là được đứng trên bục giảng, làm một người tiếp lửa cho tương lai. Ông đã nỗ lực hoàn thành chương trình phổ thông và thi đỗ vào Trường Đại học Sư phạm Vinh, ngành Văn học. Sau khi tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu, mặc dù cùng lúc nhiều cơ quan, đơn vị mời về công tác, nhưng ông đều từ chối để xin về giảng dạy ở trường miền núi gần nhà - Trường THPT Đồng Lộc.

Nhiều năm xa nhà, rồi học hành, ông mong được gần gia đình, có điều kiện chăm sóc bố mẹ già cùng vợ và bốn đứa con thơ. Bố ông - cụ Vương Khả Khôi là thương binh hạng nhất, bị thương nặng trong kháng chiến chống thực dân Pháp, sức khỏe yếu, cần có người chăm sóc, đỡ đần thường xuyên. Sau này, cụ mất bởi di chứng vết thương và được công nhận liệt sĩ. Ông cũng nguôi ngoai phần nào khi đã chăm sóc bố, ở bên cụ tròn chữ hiếu cho tới giây phút cuối đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn