Bài viết

Chi đoàn thôn Khu Đông (7)

Ninh Bình06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sức mạnh của những bức thư tay, những bức ảnh kỉ niệm trao gửi trong chiến tranh cũng đã khiến những chàng trai, cô gái có thêm động lực để chiến đấu cho ngày độc lập. Tấm ảnh chân dung đen trắng cùng dòng chữ được viết nắn nót “Kỷ niệm em khi xa nhau” của chàng trai Lê Văn Hán (SN 1945) ở TX Hòn Gai năm xưa gửi cho mối tình đầu của mình là cô gái thanh niên xung phong Nguyễn Thị Chi (SN 1947) cũng đã trở thành “Kỷ vật tình yêu”, là động lực để cô gái ấy chờ đợi chàng trai suốt 13 năm.

Năm 1962, theo tiếng gọi tiêng liêng của Tổ quốc, bà Nguyễn Thị Chi lên đường tham gia thanh niên xung phong, trở thành người cấp dưỡng tận tụy trong một đơn vị hải quân. Cùng thời điểm ấy, ông Lê Văn Hán cũng khoác ba lô, lên đường hành quân vào chiến trường miền Nam, mang theo trái tim rực lửa của tuổi trẻ và một lời hẹn thầm lặng với người con gái mình thương.Họ không có những buổi hẹn hò bên nhau, không có những lời thề non hẹn biển, chỉ có một bức ảnh chân dung đen trắng của ông Hán gửi tặng bà, trên đó nắn nót dòng chữ: "Kỷ niệm em khi xa nhau" và bức ảnh bà Chi chụp gửi tặng ông. Đó chính là lời thổ lộ thầm lặng của đôi lứa yêu nhau nhưng phải chia xa bởi chiến tranh và cũng là kỷ vật mang niềm tin để người con gái chung thủy một lòng, đợi chờ mòn mỏi với niềm tin sắt đá rồi người thương sẽ trở về; là sức mạnh cho người ở tiền tuyến bước qua cuộc chiến khốc liệt, giành chiến thắng.

Bà Chi nghẹn ngào: 13 năm đằng đẵng, một vài lá thư ngắn ngủi và chỉ duy nhất bức ảnh chân dung anh gửi tặng tôi là bằng chứng duy nhất cho tình yêu của chúng tôi lúc bấy giờ. Tuổi xuân cứ thế trôi đi, người ta bảo tôi dại, chờ đợi trong hư vô, nhưng lúc đó tôi chỉ mỉm cười nói: Tình yêu đâu tính bằng năm tháng. Tôi cũng tự nhủ rằng chỉ cần anh còn sống, dù ở đâu, tôi cũng sẽ đợi…Ngồi kế bên bà, ông Hán cũng bồi hồi kể lại với chúng tôi: Ngày ấy, chiến trường miền Nam đánh nhau ác liệt lắm, tôi thì rất nhớ nhà, nhớ người yêu. Chỉ mong được một ngày nghỉ ngơi để biên thư về nhà. Nhưng mà giặc nó có cho bộ đội Việt Nam một ngày được thảnh thơi đâu, nhiều lúc tôi cũng cố tìm cách để liên lạc về nhà nhưng đánh nhau như thế, đường dây liên lạc Bắc - Nam bị gián đoạn nên không có cách nào khác, chỉ biết chiến đấu hết mình mong được sớm hòa bình trở về với gia đình, người yêu thôi.

13 năm - một quãng thời gian dài đằng đẵng, chiến tranh khiến bao cặp đôi ly tán, nhưng bà Chi vẫn lặng lẽ chờ đợi. Bức ảnh kỷ vật, những lá thư bạc màu theo năm tháng chính là niềm tin, là sức mạnh giúp bà vượt qua những tháng ngày nhớ thương da diết, nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ phục vụ chiến đấu. Còn với ông Hán, bức ảnh của người con gái nơi quê nhà cũng chính là nguồn sức mạnh, giúp ông vững vàng trên chiến trường, lập nhiều chiến công và trở thành "Dũng sĩ diệt Mỹ".

Đất nước hòa bình, ông Hán trở về quê hương sau những năm tháng cống hiến nơi chiến trường. Bà Chi vẫn đợi chờ như lời hẹn năm nào. Tình yêu ấy, sau bao thử thách, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái. Hai ông bà nên duyên vợ chồng, cùng nhau xây dựng một mái ấm giản dị nhưng tràn đầy yêu thương.Bức ảnh đen trắng năm xưa giờ đã úa màu theo thời gian, nhưng tình yêu của họ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Một tình yêu vượt qua bom đạn, vượt qua thử thách của thời gian, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng chung thủy và sức mạnh của niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chi đoàn thôn Khu Đông (7) | Câu chuyện thời hoa lửa