Chi đoàn thôn Ninh -Hàng rào sống
Hàng rào sống
Trong những năm tháng "thời hoa lửa" trên tuyến đường Trường Sơn, khi những trận bom tọa độ của kẻ thù cày xới mặt đất thành bình địa, đã ra đời một huyền thoại mang tên "hàng rào sống".
Đó là những đêm tối trời, mây đen và khói bom quện đặc khiến không gian trở nên mù mịt. Những đoàn xe vận tải chở vũ khí, lương thực vào Nam phải tắt đèn gầm để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Giữa một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực thẳm sâu hun hút, những tay lái dạn dày nhất cũng phải nín thở vì không còn nhận ra mép đường.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, những cô gái thanh niên xung phong – những đóa hoa rừng kiên cường – đã nảy ra một sáng kiến táo bạo. Họ cởi những chiếc áo trắng bảo hộ của mình, hoặc dùng những mảnh vải trắng quý giá nhất mang theo từ quê nhà, khoác lên vai rồi đứng sát mép vực.
Hàng chục, hàng trăm cô gái đứng thành một dải dài dọc theo những đoạn đường sạt lở, những khúc cua "tay áo" hiểm trở. Trong màn đêm đen kịt, những thân hình nhỏ bé ấy hiện lên như những cọc tiêu sống trắng ngần, soi rõ ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Có những lúc máy bay địch bất ngờ ập tới dội bom, những "cọc tiêu" ấy vẫn đứng vững, không một ai rời vị trí. Họ biết rằng, nếu họ ngã xuống hoặc rời đi, cả đoàn xe và những đồng đội lái xe sẽ lao xuống vực thẳm. Những chiếc áo trắng ấy đã trở thành ngọn hải đăng giữa đại ngàn, dẫn lối cho mạch máu giao thông chưa bao giờ ngừng chảy.
Câu chuyện về "hàng rào sống" là minh chứng cho một sự hy sinh vô điều kiện. Họ đem chính thân mình làm vật định hướng, dùng sắc trắng của tâm hồn và áo vải để đối đầu với cái đen tối của chiến tranh.
Khi đoàn xe cuối cùng đi qua an toàn, những bóng áo trắng ấy mới lầm lũi trở về hầm, bùn đất bám đầy nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ dưới ánh sao rừng. Đó chính là vẻ đẹp bất tử của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".



