Chi đoàn thôn Ninh-hoa lửa giữa cánh đồng chết
Hoa lửa giữa cánh đồng chết
Ông Sáu dỡ tờ lịch cũ, ngón tay dừng lại ở những ngày cuối tháng Chạp. Đối với ông, cái Tết không chỉ là bánh chưng, dưa hành, mà là mùi thuốc súng và cái nóng hầm hập của vùng biên giới Tây Nam năm ấy.
Năm 1978, ông Sáu cùng tiểu đoàn bộ binh hành quân về phía biên giới Long An. Kẻ thù không giống như những trận đánh quy ước trước đây. Pol Pot (Pôn Pốt) là bóng ma trong rừng thẳm, là những bãi mìn dày đặc và những ngôi làng bị thảm sát trắng xóa màu tang tóc.Ông nhớ nhất trận đánh vào cửa ngõ một thị tứ bỏ hoang ở biên giới. Đêm ấy, trăng Campuchia sáng lạ kỳ, soi rõ những hàng thốt nốt cao vút như những bóng ma canh giữ cánh đồng chết.— "Sáu ơi, trận này xong chắc mình được về ăn Tết muộn chứ hả?" — Thằng Lượm, cậu lính trẻ măng quê Đồng Tháp, vừa lau khẩu AK vừa hỏi nhỏ.
— "Ráng đi, quét sạch bọn này rồi anh em mình nhậu một bữa đã đời." — Ông Sáu vỗ vai nó, lòng thắt lại khi nhìn đôi mắt còn vương nét trẻ con của đồng đội.Rạng sáng, lệnh tấn công phát ra. Tiếng súng B40, B41 xé toạc màn sương. Đơn vị ông vấp phải hỏa lực dữ dội từ những công sự kiên cố của địch. Lửa đạn đan chéo thành những "đóa hoa lửa" chết chóc giữa đêm đen.Trong lúc xung phong, Lượm trúng đạn. Ông Sáu lao đến, kéo nó vào gốc thốt nốt. Máu đỏ thấm đẫm vạt áo xanh xanh. Lượm thều thào, tay run run móc trong túi áo ra một chiếc khăn tay vương mùi phèn mặn:
— "Anh... anh cầm giúp em... đưa về cho mẹ... nói là con... con không sợ..."Lượm đi khi trời vừa hửng sáng. Ánh bình minh đầu tiên của vùng đất chùa Tháp không rực rỡ mà đỏ quạnh như máu. Sau khi giải phóng Phnom Penh, ông Sáu cùng đồng đội đi giữa những "cánh đồng chết", nơi xương trắng phơi sương, nơi sự sống bị bóp nghẹt bởi sự tàn bạo của chế độ diệt chủng.Hòa bình trở về, ông Sáu mang theo chiếc khăn tay của Lượm về lại vùng cù lao Đồng Tháp. Người mẹ già tóc trắng như bông không khóc, bà chỉ run run nhận lấy di vật, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía dòng sông Tiền.Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng pháo giao thừa, ông Sáu lại giật mình. Với ông, tháng Tư của ngày 30/4 là niềm vui thống nhất, nhưng cái Tết của năm 1979 là một vết sẹo dài trong ký ức. Đó là thời hoa lửa mà những người lính tình nguyện đã dùng máu của mình để hồi sinh một dân tộc đang lụi tàn.Ông Sáu nhìn ra sân, nơi cây mai vàng đang hé nụ. Ông biết, để có sắc vàng bình yên này, bao nhiêu đóa hoa lửa của tuổi hai mươi đã mãi mãi nằm lại dưới gốc thốt nốt phương xa.
— "Ráng đi, quét sạch bọn này rồi anh em mình nhậu một bữa đã đời." — Ông Sáu vỗ vai nó, lòng thắt lại khi nhìn đôi mắt còn vương nét trẻ con của đồng đội.Rạng sáng, lệnh tấn công phát ra. Tiếng súng B40, B41 xé toạc màn sương. Đơn vị ông vấp phải hỏa lực dữ dội từ những công sự kiên cố của địch. Lửa đạn đan chéo thành những "đóa hoa lửa" chết chóc giữa đêm đen.Trong lúc xung phong, Lượm trúng đạn. Ông Sáu lao đến, kéo nó vào gốc thốt nốt. Máu đỏ thấm đẫm vạt áo xanh xanh. Lượm thều thào, tay run run móc trong túi áo ra một chiếc khăn tay vương mùi phèn mặn:
— "Anh... anh cầm giúp em... đưa về cho mẹ... nói là con... con không sợ..."Lượm đi khi trời vừa hửng sáng. Ánh bình minh đầu tiên của vùng đất chùa Tháp không rực rỡ mà đỏ quạnh như máu. Sau khi giải phóng Phnom Penh, ông Sáu cùng đồng đội đi giữa những "cánh đồng chết", nơi xương trắng phơi sương, nơi sự sống bị bóp nghẹt bởi sự tàn bạo của chế độ diệt chủng.Hòa bình trở về, ông Sáu mang theo chiếc khăn tay của Lượm về lại vùng cù lao Đồng Tháp. Người mẹ già tóc trắng như bông không khóc, bà chỉ run run nhận lấy di vật, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía dòng sông Tiền.Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng pháo giao thừa, ông Sáu lại giật mình. Với ông, tháng Tư của ngày 30/4 là niềm vui thống nhất, nhưng cái Tết của năm 1979 là một vết sẹo dài trong ký ức. Đó là thời hoa lửa mà những người lính tình nguyện đã dùng máu của mình để hồi sinh một dân tộc đang lụi tàn.Ông Sáu nhìn ra sân, nơi cây mai vàng đang hé nụ. Ông biết, để có sắc vàng bình yên này, bao nhiêu đóa hoa lửa của tuổi hai mươi đã mãi mãi nằm lại dưới gốc thốt nốt phương xa.



