Chi đoàn thôn Ninh-Huyền thoại các cung đường
Huyền thoại các cung đường
Trong những năm tháng "thời hoa lửa", có những con đường không chỉ được xây bằng đá sỏi, mà được dệt nên từ máu và những lời thề quyết tử. Đó là huyền thoại về những "con đường sống" – nơi mà mỗi km đều là một bản hùng ca của ý chí sắt đá.
Nổi tiếng nhất chính là Đường 20 Quyết Thắng – con đường vươn dài qua dãy Trường Sơn hùng vĩ. Tên gọi "Quyết Thắng" không chỉ là mục tiêu, mà là lời thề của hàng vạn thanh niên xung phong và chiến sĩ công binh. Tại đây, có những trọng điểm được mệnh danh là "túi bom", "cửa tử" như cua chữ A, phà Xuân Sơn hay hang Tám Cô.
Câu chuyện kể rằng, có những đêm đại ngàn chìm trong mưa bom tọa độ, mặt đường bị cày nát thành những hố sâu hun hút, bùn đỏ quánh lại như muốn nuốt chửng đoàn xe chi viện. Khi ấy, huyền thoại về những "hàng rào sống" ra đời.
Để xe không lao xuống vực trong đêm tối tắt đèn (để tránh máy bay địch), những cô gái thanh niên xung phong đã mặc áo trắng, đứng sát mép vực thẳm làm cọc tiêu. Giữa làn khói bom khét lẹt, những bóng áo trắng nhỏ bé hiện lên như những thiên thần hộ mệnh, dẫn lối cho đoàn xe lăn bánh. Họ đứng đó, bất chấp những đợt pháo kích từ xa dội tới, bởi họ biết: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".
Lại có huyền thoại về "con đường không dấu chân" trên biển – Đường Hồ Chí Minh trên biển. Những con tàu không số, nhỏ bé và thầm lặng, lầm lũi vượt qua sóng dữ và sự phong tỏa gắt gao của kẻ thù. Mỗi thủy thủ trên tàu đều mang theo một khối thuốc nổ, sẵn sàng trở thành một "ngọn đuốc sống" cùng con tàu tan vào lòng biển cả để giữ bí mật quân sự.
Những cung đường ấy, dù trên cạn hay dưới nước, đều được thắp sáng bởi một loại hỏa lực đặc biệt: Hỏa lực của niềm tin. Kẻ thù có thể đánh sập cầu, xẻ nát đường, nhưng không bao giờ ngăn nổi những "dòng chảy" bất tận hướng về miền Nam ruột thịt.
Huyền thoại về những cung đường thời hoa lửa là minh chứng rằng: Khi con người có một lý tưởng cao đẹp, họ có thể dời non lấp biển, biến những điều không thể thành có thể.



