Chi đoàn thôn Ninh-khoảnh khắc giữa hai làn đạn
Khoảnh khắc giữa hai làn đạn
Tiếng pháo vừa ngớt, trả lại cho không gian một sự im lặng đáng sợ. Thành (người chiến sĩ liên lạc) nằm áp sát vào bờ tường đổ nát của một góc Thành cổ. Bên kia con đường đầy hố bom, chỉ cách chừng mười mét, là một toán lính phía bên kia cũng đang ghì súng trong những công sự tạm bợ.
Giữa hai lằn ranh ấy, một điều kỳ lạ đang diễn ra.
Giữa khoảng sân trống hoác, bị cày xới tan nát bởi bom đạn, một khóm hoa dại nhỏ xíu màu tím nhạt vẫn bám trụ trên một tảng đá vỡ. Nó mỏng manh đến tội nghiệp, nhưng lại rực rỡ một cách ngang ngược giữa màu xám xịt của gạch vụn và sắt thép.
Thành nhìn thấy khóm hoa, và dường như gã lính trẻ bên kia chiến tuyến cũng nhìn thấy.
Hai nòng súng đen ngòm đang chĩa về phía nhau, nhưng không ai bóp cò. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cả hai cùng rời mắt khỏi thước ngắm để nhìn về phía màu tím duy nhất ấy. Có lẽ, trong đầu họ cùng hiện lên một ý nghĩ: Tại sao một thứ đẹp đẽ thế này lại có thể tồn tại ở đây?
Cơn gió tạt qua mang theo hơi nóng của thuốc súng, làm khóm hoa dập dềnh. Thành chợt nhớ về người yêu ở quê nhà, nhớ những buổi chiều đi bên bờ đê đầy hoa dại. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười đắng chát. Phía bên kia, gã lính trẻ kia cũng hạ thấp nòng súng, lấy tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt lộ vẻ thẫn thờ.
Đúng lúc đó, một tiếng pháo tầm xa hú vang trên bầu trời, xé toạc sự tĩnh lặng.
"Đoàng!"
Đất đá văng tung tóe. Khi khói bụi tản đi, khóm hoa tím đã biến mất, chỉ còn lại một hố sâu hoắm.
Khoảnh khắc lãng mạn ngắn ngủi vụt tắt. Thành siết chặt báng súng, mắt rực lên lửa chiến đấu. Gã lính bên kia cũng lặn sâu vào bóng tối của đống đổ nát. Tiếng súng lại vang lên chát chúa.
Họ lại trở về với thực tại khắc nghiệt, nơi mỗi người là một phần của guồng quay định mệnh. Nhưng sâu trong lòng Thành, hình ảnh khóm hoa tím ấy vẫn còn mãi – nó là biểu tượng của hy vọng, là lý do để anh tiếp tục chiến đấu: để một ngày nào đó, những bông hoa có thể nở mà không phải sợ hãi giữa hai làn đạn.



