Chi đoàn thôn Ninh-ký ức của người lính trường sơn
ký ức của người lính trường sơn
Ông Thắng ngồi bên hiên nhà, bàn tay nhăn nheo run run cầm chiếc bi-đông cũ kỹ — kỷ vật duy nhất còn sót lại từ thời "xẻ dọc Trường Sơn". Ngoài kia, trời sắp đổ mưa dong, tiếng sấm đì đùng vọng lại khiến ông ngỡ như tiếng bom tọa độ năm nào đang dội xuống trọng điểm ngã ba Đồng Lộc.
Trong làn khói thuốc lào bảng lảng, ký ức của ông ngược dòng về năm 1971.Ngày đó, Thắng là chàng thanh niên Hà Nội hào hoa, mang theo chiếc đàn guitar lên đường vào tuyến lửa. Đơn vị của ông là đại đội xe tải, chuyên vận chuyển nhu yếu phẩm và đạn dược vào Nam. Cung đường Trường Sơn mùa khô bụi đỏ mù trời, mùa mưa bùn ngập quá gối, nhưng đáng sợ nhất vẫn là những "cánh hoa lửa" từ bầu trời."Lửa" ở Trường Sơn không chỉ là lửa bom tọa độ, lửa xăng đặc, mà còn là ánh hỏa châu xanh lét, lạnh lẽo soi đường cho máy bay địch săn đuổi những đoàn xe không kính.Ông nhớ nhất một đêm dừng chân bên suối. Đơn vị gặp một tiểu đội nữ thanh niên xung phong đang phá đá mở đường. Trong ánh lửa bập bùng từ những cành củi khô, một cô gái tên Linh — quê lúa Thái Bình — đã hát cho các anh nghe. Giọng hát trong trẻo như suối đầu nguồn, át cả tiếng máy bay gầm rú xa xa.— "Anh Thắng, hòa bình rồi anh định làm gì?" — Linh hỏi, đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh lửa rừng.
— "Anh sẽ về lại trường sư phạm, rồi viết một cuốn sách về những con đường chúng ta đã đi."Linh cười, nụ cười hồn nhiên giữa rừng già:
— "Thế anh nhớ viết về cả những bông hoa chuối rừng đỏ rực này nhé. Em gọi chúng là hoa lửa, vì chúng nở giữa bom đạn mà vẫn rực rỡ quá."Nhưng chiến tranh không có chữ "nếu". Một trận bom tọa độ bất ngờ ập xuống ngay đêm đó. Khi bụi khói tan đi, cánh rừng tan hoang, những đóa "hoa lửa" thanh niên xung phong đã mãi mãi nằm lại dưới chân đèo. Linh đi khi bài ca còn dang dở, trên tay vẫn còn nắm chặt chiếc khăn thêu đôi chim bồ câu định tặng người bạn đường xa.Nửa thế kỷ trôi qua, ông Thắng bây giờ tóc đã bạc trắng. Mỗi năm đến ngày thương binh liệt sĩ, ông lại lặng lẽ tìm về chiến trường xưa. Giữa đại ngàn xanh thẳm, những bông hoa chuối rừng vẫn nở đỏ rực dọc con đường mòn năm ấy.Với ông, đó không chỉ là hoa. Đó là linh hồn của đồng đội, là tuổi trẻ rực cháy của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Những đóa hoa lửa ấy chưa bao giờ tắt, chúng vẫn cháy mãi trong ký ức, nhắc nhở về một thời hoa lửa oanh liệt mà kiêu hùng.Gió lạnh lùa qua hiên nhà, ông Thắng khẽ nhắm mắt, môi mỉm cười thì thầm:
— "Linh ơi, hoa lửa lại nở rồi..."
— "Anh sẽ về lại trường sư phạm, rồi viết một cuốn sách về những con đường chúng ta đã đi."Linh cười, nụ cười hồn nhiên giữa rừng già:
— "Thế anh nhớ viết về cả những bông hoa chuối rừng đỏ rực này nhé. Em gọi chúng là hoa lửa, vì chúng nở giữa bom đạn mà vẫn rực rỡ quá."Nhưng chiến tranh không có chữ "nếu". Một trận bom tọa độ bất ngờ ập xuống ngay đêm đó. Khi bụi khói tan đi, cánh rừng tan hoang, những đóa "hoa lửa" thanh niên xung phong đã mãi mãi nằm lại dưới chân đèo. Linh đi khi bài ca còn dang dở, trên tay vẫn còn nắm chặt chiếc khăn thêu đôi chim bồ câu định tặng người bạn đường xa.Nửa thế kỷ trôi qua, ông Thắng bây giờ tóc đã bạc trắng. Mỗi năm đến ngày thương binh liệt sĩ, ông lại lặng lẽ tìm về chiến trường xưa. Giữa đại ngàn xanh thẳm, những bông hoa chuối rừng vẫn nở đỏ rực dọc con đường mòn năm ấy.Với ông, đó không chỉ là hoa. Đó là linh hồn của đồng đội, là tuổi trẻ rực cháy của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Những đóa hoa lửa ấy chưa bao giờ tắt, chúng vẫn cháy mãi trong ký ức, nhắc nhở về một thời hoa lửa oanh liệt mà kiêu hùng.Gió lạnh lùa qua hiên nhà, ông Thắng khẽ nhắm mắt, môi mỉm cười thì thầm:
— "Linh ơi, hoa lửa lại nở rồi..."



