Bài viết

Chi đoàn thôn Ninh-Người chèo đò cảm tử

Người chèo đò cảm tử

Hà Tĩnh18/04/2026Vuơng Thị Trang (Thôn Ninh Xã Đông Kinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa năm 1972, Quảng Trị trở thành túi bom của cả thế giới. Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa ngày nào giờ trở thành ranh giới sinh tử. Để chi viện cho Thành Cổ, hàng nghìn chiến sĩ phải vượt sông, và người đưa họ đi chính là những cô gái, những người dân địa phương – những người chèo đò cảm tử.
Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Thu và các nữ du kích năm ấy, bến sông không lúc nào ngớt tiếng pháo. Đêm tối đen như mực, họ chèo đò theo quán tính và cảm nhận dòng chảy. "Mỗi chuyến đò là một lần vĩnh biệt", bởi bom tọa độ có thể rơi bất cứ lúc nào. Có những đêm, mồ hôi hòa cùng nước sông lạnh ngắt, các chị vừa chèo vừa khóc vì thương những người lính trẻ vừa mới cười nói trên đò, giây sau đã tan vào sóng nước.
Có những lúc địch bắn pháo sáng rực trời, thuyền không thể di chuyển vì sợ lộ mục tiêu. Nhưng bộ đội dưới sông đang bị dòng nước xiết cuốn trôi, các chị đã không ngần ngại lao xuống nước, lấy thân mình làm phao, làm tiêu mốc để định hướng cho các anh bơi vào bờ. Giữa lằn ranh cái chết, họ không sợ mình ngã xuống, chỉ sợ lính mình không vào được tới thành.
Câu chuyện của người chèo đò cảm tử gắn liền với lời thề: "Còn người còn đò, còn đò còn chi viện". Sau 81 ngày đêm, dòng sông Thạch Hãn đã chở đi biết bao sinh mạng. Những người chèo đò năm ấy, có người may mắn trở về, có người đã nằm lại mãi mãi dưới đáy sông cùng con đò vỡ vụn vì bom.
Những người chèo đò cảm tử không chỉ chở bộ đội, họ chở cả niềm hy vọng và ý chí của một dân tộc. Ngày nay, khi đứng bên bờ Thạch Hãn, người ta vẫn thường nhắc nhở nhau: "Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi / Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn