Chi đoàn thôn Ninh-Người lính già và ký ức tháng tư
Người lính già và ký ức tháng tư
Trong trí nhớ của người lính già, tháng Tư năm 1975 không có sự tĩnh lặng này. Đó là một tháng Tư của bụi đường đỏ quạch, của tiếng xích xe tăng nghiến trên mặt đường nhựa và tiếng reo hò vang trời dậy đất.
Năm ấy, đơn vị của ông Chính nhận lệnh thần tốc tiến về cửa ngõ Sài Gòn. Ông nhớ như in đêm 29 tháng 4, tiểu đội của ông dừng chân bên một vườn chôm chôm ngoại ô. Giữa những lùm cây xơ xác vì đạn pháo, một cây phượng già nở hoa sớm, đỏ rực dưới ánh hỏa châu."Này Chính, mày nhìn kìa, hoa nở đẹp quá! Cứ như là lửa cháy ấy nhỉ?" - Thắng, người đồng đội thân thiết nhất của ông, khẽ reo lên.Thắng quê ở Hải Phòng, nơi hoa phượng là "đặc sản". Anh hứa với Chính rằng, sau ngày giải phóng, anh sẽ đưa Chính về thăm phố Cảng, để xem thế nào là "thành phố hoa thắp lửa".Sáng ngày 30 tháng Tư, đoàn xe của các ông tiến vào nội đô. Không khí hầm hập, rạo rực. Người dân đổ ra đường, cờ hoa rợp trời. Nhưng giữa niềm vui vỡ òa ấy, một quả đạn cối cuối cùng của tàn quân đã rơi ngay sát xích xe tăng phía trước. Thắng đã ngã xuống ngay ngưỡng cửa của hòa bình, khi trên tay vẫn còn cầm một nhành hoa phượng vĩ nhặt được ven đường.Hòa bình lập lại, ông Chính trở về với cuộc sống đời thường, mang theo mảnh mảnh đạn trong lòng ngực và một khoảng trống không thể lấp đầy trong tim.Bây giờ, khi đã ở cái tuổi "xưa nay hiếm", mỗi sáng tháng Tư, ông lại khoác lên mình bộ quân phục cũ, ra đứng dưới gốc cây phượng già đầu ngõ. Nhìn những cánh hoa đỏ rụng xuống vai, ông thấy như mình đang được sống lại những giây phút hào hùng ấy. Ông thấy nụ cười của Thắng, thấy ánh mắt của những cô gái thanh niên xung phong, thấy cả một thời tuổi trẻ rực rỡ như hoa lửa.Ông khẽ đưa tay vuốt ve nhành phượng vĩ, thì thầm với hư không:
"Thắng ơi, tháng Tư lại về rồi. Hoa vẫn đỏ, và chúng mình vẫn trẻ, phải không?"Tiếng loa phát thanh vang lên bài hát "Đất nước trọn niềm vui". Ông Chính mỉm cười, đôi mắt nhòa đi. Với người lính già ấy, hoa lửa chưa bao giờ tắt, nó vẫn cháy mãi, sưởi ấm cho những năm tháng tuổi già và nhắc nhở thế hệ sau về một cái giá của hòa bình thật rực rỡ nhưng cũng đầy đau thương.
"Thắng ơi, tháng Tư lại về rồi. Hoa vẫn đỏ, và chúng mình vẫn trẻ, phải không?"Tiếng loa phát thanh vang lên bài hát "Đất nước trọn niềm vui". Ông Chính mỉm cười, đôi mắt nhòa đi. Với người lính già ấy, hoa lửa chưa bao giờ tắt, nó vẫn cháy mãi, sưởi ấm cho những năm tháng tuổi già và nhắc nhở thế hệ sau về một cái giá của hòa bình thật rực rỡ nhưng cũng đầy đau thương.



