Bài viết

Chi đoàn Thôn Ninh -Những kỷ vật bước ra từ lửa đạn

Những Kỷ Vật bước ra từ lửa đạn

Hà Tĩnh12/04/2026Nguyễn Viết Hào (Thôn Ninh Xã Đông Kinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Chính nâng niu trên tay một chiếc lược nhỏ, màu trắng bạc, được chạm khắc hình một nhành hoa lan rừng mềm mại. Ít ai ngờ rằng, vật trang sức tinh tế này lại được gò giũa từ xác chiếc máy bay phản lực bị bắn rơi trên bầu trời Quảng Trị năm 1972.

— "Ngày đó, lính mình khéo tay lắm cháu ạ," — Ông Chính hồi tưởng. — "Giữa hai trận đánh, chúng ông nhặt những mảnh nhôm từ xác máy bay địch, dùng đá mài, dùng dao găm kỳ cạch cả tuần trời để làm ra một chiếc lược hay chiếc nhẫn."Chiếc lược ấy, ông định bụng dành tặng cho Huệ — cô thanh niên xung phong ở ngã ba Đồng Lộc, người đã chia cho ông nắm cơm nắm nhạt muối trong một đêm hành quân vội vã. Nhưng chiến tranh tàn khốc đã không cho ông cơ hội gặp lại. Chiếc lược nhôm nằm lại trong túi áo ngực của ông suốt mười năm ròng, đi qua bao chiến dịch, lấm lem bụi đường và đôi khi thấm cả máu đồng đội.Cũng giống như ông Chính, trong cuốn sổ tay của người lính trẻ tên Nam năm ấy, kỷ vật chỉ là một nhành hoa ép khô. Đó là bông hoa chuối rừng đỏ rực, được Nam kẹp vội vào trang nhật ký sau một buổi chiều hành quân ven suối.Cánh hoa qua thời gian đã chuyển sang màu nâu sẫm, khô giòn và dễ vỡ, nhưng mỗi khi mở ra, Nam lại như thấy cả một bầu trời xanh ngắt của Trường Sơn, thấy mùi lá mục ẩm ướt và tiếng chim rừng hót bình thản giữa những khoảng lặng của tiếng bom. Nhành hoa khô ấy là sợi dây duy nhất nối ông với vẻ đẹp của sự sống, nhắc nhở ông rằng sau khói lửa, thế giới vẫn còn những điều thật dịu dàng.Lại có những kỷ vật kỳ lạ hơn, như chiếc gương soi nhỏ bị nứt một góc của một nữ y tá tuyến lửa. Chiếc gương ấy đã cùng chị đi qua những trạm phẫu thuật dã man nhất, nơi chị dùng nó không phải để ngắm vuốt, mà để phản chiếu ánh sáng mặt trời vào những ngóc ngách tối tăm trong hầm, giúp bác sĩ thực hiện các ca mổ cứu sống chiến sĩ. Trên mặt gương ố vàng, chị vẫn dùng bút chì đỏ vẽ một trái tim nhỏ ở góc — một biểu tượng mong manh của tình yêu giữa lòng cái chết.Những kỷ vật nhỏ nhoi ấy — chiếc lược nhôm, nhành hoa khô, chiếc gương nứt — chính là những "đóa hoa lửa" thầm lặng. Chúng không rền vang như tiếng pháo, không chói lọi như hỏa châu, nhưng chúng thắp lên cái phần "người" nhất trong mỗi chiến sĩ.Giờ đây, khi nằm trong tủ kính bảo tàng hay được đặt trang trọng trên bàn thờ gia đình, chúng vẫn kể mãi câu chuyện về một thế hệ: Những con người biết luyện thép từ xác máy bay để làm lược tặng người thương, và biết giữ cho một nhành hoa khô mãi mãi rực cháy trong tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn