Bài viết

Chi đoàn Thôn ninh -Quầng sáng trong đêm trọng điểm

Quầng sáng trong đêm trọng điểm

Hà Tĩnh12/04/2026Nguyễn Viết Tài (Thôn Ninh Xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông giáo Vinh, cựu lính công binh Trường Sơn, vẫn thường kể cho đám cháu nhỏ nghe về "phép màu" của những ngọn đèn dầu hỏa trong lòng đất.

Năm 1968, tại tọa độ lửa ngã ba Đồng Lộc, mặt đất bị cày xới đến mức không một ngọn cỏ nào mọc nổi. Ban ngày, máy bay địch gầm rú dội bom; ban đêm, cả vùng đất chìm vào bóng tối đặc quánh của rừng già và khói thuốc súng. Nhiệm vụ của đơn vị ông Vinh là đảm bảo mạch máu giao thông không bao giờ bị đứt.— "Các cháu biết không, hồi đó chúng ta có những 'ngọn đèn định hướng' lạ lùng lắm," — Ông Vinh nheo mắt nhớ lại.Đó là những chiếc đèn bão được che chắn cẩn thận, chỉ để hở một khe sáng nhỏ hướng về phía quân ta. Giữa mịt mù bụi đỏ và hố bom chi chít, những ánh đèn ấy là "mắt thần" dẫn lối cho những đoàn xe vận tải vượt qua trọng điểm.Có những đêm bom tọa độ đánh sập hầm, ánh đèn bị vùi lấp. Những cô gái thanh niên xung phong như chị Cúc, chị Tần lại lao ra giữa bãi bom, dùng chính đôi tay gầy guộc của mình để đào bới, thắp lại ngọn lửa. Với các chị, đèn còn sáng là đường còn thông.Ông Vinh nhớ nhất một lần xe của ông bị sa lầy ngay giữa tim đường khi máy bay địch đang lao tới. Trong lồng ngực ông tim đập thình thịch, xung quanh tối đen như mực. Bỗng nhiên, từ phía bìa rừng, một ánh đèn pin nhỏ xíu loe lóe lên. Một tiếng hô dõng dạc vang lên:
— "Xe đi hướng này! Theo ánh đèn của em!"Đó là một cô gái nhỏ nhắn, tay cầm đèn pin chạy lên phía trước làm "cọc tiêu sống". Ánh đèn pin quét qua quét lại giữa màn đêm, lách qua từng hố bom chưa kịp lấp. Chiếc xe tải nặng nề bò theo đốm sáng ấy, thoát khỏi vùng nguy hiểm chỉ vài giây trước khi loạt bom tiếp theo dội xuống.— "Ánh đèn đó, với lính lái xe chúng ông, nó thiêng liêng như ánh sao dẫn đường vậy," — Giọng ông Vinh nghẹn lại.Những ngọn đèn bên chiến trận ấy đôi khi chỉ là một hộp sữa bò đựng dầu hỏa, một chiếc đèn pin sứt sẹo, hay thậm chí là những con đom đóm được các chiến sĩ bắt bỏ vào chai thủy tinh để đọc bản đồ trong hầm tối. Chúng là những "đóa hoa lửa" thầm lặng, không rền vang nhưng bền bỉ, thắp lên niềm tin xuyên qua bóng đêm của cuộc chiến.Giờ đây, ngồi dưới ánh đèn điện rực rỡ của thành phố, ông Vinh vẫn giữ thói quen thắp một nén nhang bên chiếc đèn bão cũ đặt trên bàn thờ đồng đội. Ánh lửa vàng hiu hắt phản chiếu trong mắt người lính già, như thể những người bạn năm xưa vẫn đang đứng đó, cầm đèn soi lối cho những chuyến xe hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn