Bài viết

Chi đoàn thôn Ninh-Sự sống của con đường

Sự sống của con đường

Hà Tĩnh14/04/2026Nguyễn Thị Tuyết (Thôn Ninh xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trọng điểm 468 trên đường 20 Quyết Thắng được mệnh danh là "túi bom". Ở đây, đất đá bị nung xỉa đến mức không một ngọn cỏ nào mọc nổi, chỉ còn màu xám xịt của lưu huỳnh và những hố bom chồng lên hố bom.

Vinh – đội trưởng đội san lấp – vừa gạt lớp bụi đất bám đầy trên đôi mắt kèm nhèm, vừa quát lớn qua tiếng gầm rú của máy bay phản lực:
"Anh em đâu! Lên ngay! Phía trước đoàn xe xích dải đang đợi, không được để tắc đường quá 15 phút!"

Dưới ánh pháo sáng xanh lè, hàng chục bóng người lao ra từ các hầm chữ A. Họ không cầm súng, họ cầm cuốc, xẻng, xà beng và cả những đôi bàn tay trần. Đối với Vinh và đồng đội, con đường không phải là một dải đất vô tri, nó là một cơ thể sống, một mạch máu đang đập phập phồng để tiếp viện cho miền Nam.

"Ầm! Ầm!"

Hai quả bom nổ chậm vừa phát hỏa cách đó không xa. Khói chưa kịp tan, Vinh đã lao tới. Một đoạn cua tay áo bên vực thẳm đã bị đánh sạt. Anh biết, nếu không lấp kịp, đoàn xe chở đạn phía sau sẽ trở thành mục tiêu lộ thiên cho đợt oanh tạc tiếp theo.

"Dùng thân cây! Hạ khẩn cấp mấy cây đại thụ đổ phía trên làm kè!" – Vinh ra lệnh.

Trong bóng đêm nhập nhoạng, những cô gái thanh niên xung phong vốn mảnh mai nay bỗng trở nên phi thường. Họ vác những khúc gỗ nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể, chân bấm sâu vào bùn đất nhão nhoét để làm trụ. Tiếng thở dốc hòa lẫn tiếng hò hét tiếp sức.

Đúng lúc đó, một chiếc xe tải dẫn đầu đoàn hành quân từ từ tiến vào đoạn cua. Bánh xe nghiến trên lớp đất mới lấp còn lún sụp. Vinh lao ra, đứng ngay sát mép vực, tay cầm chiếc đèn tín hiệu quay vòng tròn.
"Tiến lên! Chút nữa! Sang trái một tí! Được rồi!"

Chiếc xe tải nghiêng ngả nhưng rồi cũng vượt qua. Khi bánh xe cuối cùng lăn qua đoạn sạt lở, Vinh khuỵu xuống. Một mảnh bom găm vào bắp chân anh từ lúc nào, máu thấm đen cả ống quần, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên khuôn mặt sạm khói.

Đoàn xe cứ thế lầm lũi tiến vào bóng đêm. Nhìn những ánh đèn gầm le lói xa dần, Vinh khẽ thầm thì: "Đi đi các đồng chí, đường vẫn sống đây!"

Con đường ấy, mỗi tấc đất đều thấm máu và mồ hôi. Nó "sống" không phải vì nó bất tử trước bom đạn, mà vì có những con người sẵn sàng lấy thân mình làm cọc tiêu, lấy nhịp tim mình để giữ cho mạch máu giao thông không một giây ngừng nghỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn