Bài viết

Chi đoàn thôn Ninh-Tinh thần thép trên tuyến lửa

Tinh thần thép trên tuyến lửa

Hà Tĩnh14/04/2026Nguyễn Tấn Tài (Thôn Ninh xã Đông Kinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, chảo lửa miền Trung như bị thiêu đốt bởi cái nắng cháy da và hàng vạn tấn bom đạn. Tại một trọng điểm trên tuyến đường huyết mạch, trung đội của Hùng – một cựu sinh viên bách khoa – có nhiệm vụ đảm bảo giao thông thông suốt cho đoàn xe ra tiền tuyến.

"Thép không phải tự nhiên mà có, thép được tôi trong lửa đỏ và nước lạnh," Hùng khẽ lẩm nhẩm câu nói của Pavel Korchagin khi nhìn vào hố bom sâu hoắm vừa mới mọc lên sau trận oanh tạc của máy bay B-52.

Tiếng còi báo động vừa dứt, khói bom còn chưa tan hẳn, Hùng đã lao ra khỏi hầm. Quần áo anh bết chặt bùn đất và thuốc súng. "Tất cả lên đường! San lấp ngay, xe sắp tới rồi!" Tiếng hô của anh đanh thép, át cả tiếng rít của máy bay trinh thám trên cao.

Tinh thần thép của họ không phải là không biết sợ, mà là sự vượt qua cái chết để bảo vệ mạch máu giao thông. Có những lúc, bom nổ chậm vùi lấp cả đoạn đường, Hùng và đồng đội phải dùng tay không bới đất, đối mặt với tử thần trong từng tích tắc. Khi một quả bom nổ chậm phát hỏa ngay gần đó, mảnh vỡ găm vào bắp chân, Hùng chỉ nghiến răng lấy mảnh vải bạt buộc chặt lại, rồi tiếp tục phất cờ dẫn lối cho đoàn xe tải vượt qua.

Đêm ấy, dưới ánh pháo sáng xanh lét của địch, đoàn xe "không kính" lầm lũi tiến về phía Nam. Tài xế nhìn thấy một dáng người gầy gò nhưng đứng vững như một cột mốc sống bên mép vực, tay cầm đèn hiệu vẫy quyết liệt. Đó là Hùng. Gương mặt anh sạm đen vì khói, đôi mắt đỏ rực vì thiếu ngủ nhưng ánh lên một ý chí sắt đá: Đường chưa thông, tim chưa ngừng đập.

Giữa lúc ác liệt nhất, khi cái chết cận kề, Hùng vẫn nói vui với đồng đội: "Thịt xương mình có thể nát, nhưng chí này là thép, bom nào nắn cho cong được?"

Trận chiến kết thúc khi bình minh lên, con đường lại phẳng phiu lạ thường dưới bàn chân những người lính trẻ. Họ nằm vật ra cỏ, hơi thở dốc, nhưng nụ cười rạng rỡ trên những khuôn mặt lấm lem. Đó chính là bản lĩnh của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" – những thanh xuân đã được tôi luyện thành thép giữa dòng thác lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn