Chi đoàn thôn Ninh-Tình yêu của lính
Tình yêu của lính
Giữa cái nắng cháy da của đại ngàn Trường Sơn và tiếng bom dội nát những cánh rừng già, tình yêu của những người lính thời ấy không bắt đầu bằng nến hay hoa, mà nảy nở từ những lá thư tay nhòe mực và những ánh nhìn vội vã qua ô cửa kính xe tải.
Lâm là lính lái xe thuộc Đoàn 559, quê Hà Nội, dáng người thư sinh nhưng đôi tay đã chai sạn vì vô lăng. Còn Hiền là cô thanh niên xung phong ở trọng điểm cua chữ A, nụ cười của cô là thứ duy nhất giúp Lâm quên đi cảm giác nghẹt thở mỗi khi băng qua "tọa độ chết".Họ quen nhau trong một đêm thông đường. Xe của Lâm bị sa lầy giữa cơn mưa rừng tầm tã. Hiền cùng tiểu đội nữ thanh niên xung phong đã dùng vai bẩy bánh xe, bùn bắn đầy lên khuôn mặt thanh tú của cô. Khi xe thoát lầy, Hiền chỉ kịp đưa cho Lâm một chiếc bi đông nước và cười: "Anh lái cẩn thận, chờ ngày hòa bình mình gặp lại!"Từ đó, "trạm dừng chân" của Lâm chính là những mẩu giấy nhỏ cài vào hốc cây cổ thụ bên đường. Lâm viết cho Hiền về giấc mơ một ngày Thủ đô sạch bóng quân thù, anh sẽ đưa cô đi dạo quanh Hồ Gươm. Hiền trả lời bằng những nhành hoa phong lan rừng ép khô, kèm theo lời nhắn: "Hoa rừng dù mảnh mai nhưng vẫn sống được giữa bom đạn, em cũng vậy."Kỳ tích của tình yêu thời hoa lửa chính là sự chờ đợi không điều kiện. Có lần, đơn vị của Lâm bị phục kích, anh mất tích gần một tháng. Ở hậu phương của tuyến lửa, Hiền vẫn ngày ngày bám trụ mặt đường, mắt không rời những đoàn xe xẻ dọc Trường Sơn đi qua. Mỗi khi thấy một chiếc xe mang biển số quen thuộc, tim cô lại thắt lại. Cho đến một đêm trăng khuyết, Lâm xuất hiện, cánh tay băng bó trắng xóa nhưng nụ cười vẫn vẹn nguyên. Họ đứng cách nhau một quãng, không dám chạm tay vì kỷ luật, vì sự thẹn thùng, nhưng ánh mắt đã nói thay tất thảy những lời thề non hẹn biển.Tình yêu ấy không có những buổi hẹn hò dưới ánh đèn phố thị, chỉ có tiếng máy bay gầm rú trên đầu và mùi thuốc súng nồng nặc. Nhưng chính cái nắm tay vội vàng giữa hai chuyến xe, hay chiếc khăn tay thêu vụng về của Hiền gửi tặng Lâm, đã trở thành sức mạnh giúp họ bước qua cái chết.Chiến tranh kết thúc, không phải ai cũng may mắn được trở về để thực hiện lời hẹn ước. Nhưng với Lâm và Hiền, tình yêu của họ đã hóa thành bất tử, như những nhành lan rừng vẫn nở dọc con đường Trường Sơn huyền thoại.



