Bài viết

Chi Đoàn Thôn Ninh-Trở về trong vòng tay đồng đội

Trở về trong vòng tay đồng đội

Hà Tĩnh12/04/2026Nguyễn Viết Quang (Thôn Ninh xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Cường bước xuống khỏi chiếc xe khách liên tỉnh, đôi chân cà nhắc vì vết thương cũ cứ mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức. Trước mắt ông là nghĩa trang liệt sĩ huyện — nơi những hàng bia đá trắng muốt xếp hàng thẳng tắp như đội hình hành quân năm ấy.

Hôm nay, ông cùng những người bạn chiến đấu năm xưa về đây để đón "thằng Bình" trở về.Bình là lính trinh sát, hy sinh vào cuối năm 1974 trong một trận đánh giáp lá cà ở vùng giáp ranh. Suốt 50 năm, Bình nằm lại đâu đó dưới tán rừng già, bên cạnh một con suối không tên. Những người đồng đội như ông Cường, ông Mười đã hàng chục lần lặn lội quay lại rừng sâu, dùng đôi tay già nua bới từng tấc đất, gốc cây nhưng rừng già vẫn giữ kín bí mật."Thằng Bình nó khôn lắm, chắc nó đợi đến khi anh em mình đông đủ nhất mới chịu ra," ông Cường khẽ cười, nhưng mắt đã đỏ hoe.Nhờ thông tin từ một người dân đi rừng và sự hỗ trợ của đội quy tập, hài cốt của Bình đã được tìm thấy. Giây phút nhìn thấy những gì còn lại của người bạn thân — một vài mẩu xương mục, chiếc khóa thắt lưng hoen gỉ và đặc biệt là chiếc lọ thuốc penicilin bên trong có mẩu giấy nhỏ ghi tên tuổi quê quán — ông Cường ngã quỵ. Mẩu giấy ấy, sau nửa thế kỷ nằm trong lòng đất, dù đã mủn nát nhưng cái tên "Nguyễn Văn Bình" vẫn hiện lên như một đóa hoa lửa kiên cường.Ngày đưa Bình vào nghĩa trang, những người lính già tóc bạc phơ đứng thành hai hàng danh dự. Họ không mặc quân phục lộng lẫy, chỉ khoác lên mình màu áo xanh thợ hồ hay những bộ đồ giản dị đời thường, nhưng tư thế vẫn hiên ngang như thuở mười chín, đôi mươi.— "Về thôi Bình ơi! Anh em đón mày về đây!" — Tiếng ông Mười hô vang, át cả tiếng gió xào xạc trên cành phi lao.Khi bát hương được thắp lên, khói tỏa nghi ngút, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Một đàn chim bồ câu từ đâu bay đến, đậu trên những tán cây quanh mộ. Giữa không gian trang nghiêm, những người lính cũ nắm chặt tay nhau. Họ kể cho Bình nghe về cuộc sống hôm nay, về những đứa cháu đã trưởng thành, và cả về những người đồng đội khác đã đi xa.Trong quầng lửa bập bùng của những nén nhang, ông Cường thấy như hình bóng chàng trai trẻ măng, đeo chiếc ba lô có nhành lan rừng, đang mỉm cười chào các ông. Bình không còn cô đơn giữa rừng sâu lạnh lẽo nữa. Anh đã về đây, trong vòng tay của đồng đội, trong sự bao bọc của đất mẹ và trong hơi ấm của những người chưa bao giờ quên anh.Cuộc trở về này không có lời than khóc, chỉ có niềm thanh thản lạ kỳ. Những đóa hoa lửa năm xưa, sau bao nhiêu năm phiêu dạt, cuối cùng đã cùng nhau tụ hội, thắp sáng cả một góc trời chiều tháng Tư.Ông Cường đưa tay chào kiểu quân đội trước ngôi mộ mới:
— "Nghỉ ngơi đi đồng đội nhé. Đường hành quân của mày đến đây là viên mãn rồi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn