Bài viết

Chi đoàn Tiểu học Tức Tranh- GIỮA LÀN ĐẠN – MỘT TRÁI TIM KHÔNG LÙI BƯỚC

GIỮA LÀN ĐẠN – MỘT TRÁI TIM KHÔNG LÙI BƯỚC

Thái Nguyên07/04/2026Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Tiểu học Tức Tranh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỮA LÀN ĐẠN – MỘT TRÁI TIM KHÔNG LÙI BƯỚC

Trong những ngày tháng khốc liệt của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, giữa khói lửa và bom đạn, đã có những con người bình dị nhưng làm nên những chiến công phi thường. Trên điểm cao 449 – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc – một người lính trẻ mới tròn 20 tuổi đã đứng lên giữa làn đạn, chỉ huy đồng đội chiến đấu và bảo toàn lực lượng trong tình thế ngặt nghèo.

Người lính ấy là Nguyễn Duy Nhất (1959–2004), người con của quê hương Liên Minh huyện Võ Nhai tỉnh Bắc Thái (nay là xã Tràng Xá, tỉnh Thái Nguyên) một tấm gương sáng về lòng dũng cảm và bản lĩnh của thế hệ trẻ Việt Nam trong “một thời hoa lửa”. Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, ông sớm khoác lên mình màu áo lính với tinh thần của một thanh niên yêu nước.

Năm 1979, khi vừa tròn 20 tuổi, ông là hạ sĩ, y tá của Đại đội 2, Tiểu đoàn 8, bộ đội địa phương huyện Cao Lộc (tỉnh Cao Lạng, nay là Lạng Sơn). Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, ông được giao nhiệm vụ cứu thương tại chốt giữ điểm cao 449, xã Xuất Lễ, huyện Cao Lộc.

Rạng sáng ngày 27/2/1979, trận địa bất ngờ rung chuyển bởi những loạt pháo dữ dội của quân địch. Ngay sau đó, bộ binh địch tràn lên tấn công, quyết chiếm điểm cao. Trong hoàn cảnh nguy cấp, dù lực lượng địch đông hơn nhiều lần, hạ sĩ Nguyễn Duy Nhất vẫn giữ vững bình tĩnh, dũng cảm cơ động trên trận địa, kịp thời cứu chữa hai thương binh và đưa họ đến nơi an toàn.

Không quản hiểm nguy, ông quay trở lại vị trí chiến đấu. Lúc này, Chính trị viên và Đại đội trưởng đều đã bị thương, không còn khả năng chỉ huy. Trước tình thế cấp bách, người y tá trẻ tuổi đã mạnh dạn đứng lên chỉ huy đơn vị tiếp tục chiến đấu.Ông sử dụng súng trung liên, súng AK và lựu đạn của đồng đội bị thương để chiến đấu quyết liệt, giữ vững tinh thần cho toàn đơn vị.

Đến trưa cùng ngày, địch tăng cường hỏa lực, mở đợt tấn công ác liệt nhằm chiếm điểm cao. Trong khoảnh khắc quyết định, ông đã một mình xông lên khỏi hào, đứng thẳng giữa làn đạn, vừa bắn vừa ném lựu đạn về phía địch, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui an toàn. Khi chắc chắn đơn vị đã thoát khỏi vòng nguy hiểm, ông mới rút về phía sau.

Với chiến công đặc biệt ấy, ông được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba. Đặc biệt, ngày 20/12/1979, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.

Hơn 30 năm đã trôi qua kể từ trận chiến oanh liệt ấy, ký ức về người anh hùng vẫn luôn được gia đình gìn giữ. Trong căn nhà nhỏ, ấm cúng trên đường Bến Oánh (TP. Thái Nguyên), bà Mai Thị Hằng và con trai Nguyễn Thành Nhơn vẫn thường nhắc về người chồng, người cha – một con người giản dị nhưng đã sống và chiến đấu hết mình vì Tổ quốc.

Câu chuyện về Nguyễn Duy Nhất là biểu tượng đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng “hoa lửa” – những con người đã sống dũng cảm, chiến đấu kiên cường và sẵn sàng hi sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chi đoàn Tiểu học Tức Tranh- GIỮA LÀN ĐẠN – MỘT TRÁI TIM KHÔNG LÙI BƯỚC | Câu chuyện thời hoa lửa